Thứ Sáu, 27 tháng 12, 2013
TÂM SỰ Y GIÁO: MỜI ÔNG ĐẠI SỨ LÊ QUẢNG BA ĐỌC LẠI THƯ CỦA ROBERT ...
TÂM SỰ Y GIÁO: MỜI ÔNG ĐẠI SỨ LÊ QUẢNG BA ĐỌC LẠI THƯ CỦA ROBERT ...: TSYG: Mấy hôm nay mình 'được' đọc hai bài trả lời phỏng vấn của báo Lao động, theo phong cách "nâng bi" của ông Đại sứ Vi...
Thứ Tư, 25 tháng 12, 2013
Quê Choa: Suy nghĩ từ bài viết của ông Nguyễn Minh Nhị
Quê Choa: Suy nghĩ từ bài viết của ông Nguyễn Minh Nhị: Lê Phú Khải (Nhà báo, nguyên PV thường trú Đài TNVN tại Đồng bằng sông Cửu Long) Theo BVN Ảnh bên : ông Nguyễn Minh Nhị ng...
Thứ Ba, 24 tháng 12, 2013
Bùi Văn Bồng1: NGHỊCH LÝ THỜI NAY
Bùi Văn Bồng1: NGHỊCH LÝ THỜI NAY: * BÙI VĂN BỒNG Những điều nghịch lý của thời nay khắp xứ Vệt ta: - Nói quá nhiều trên bàn nhậu, nhưng trong hội nghị im như thóc....
Bây giờ cuộc sống của dân ta có quá nhiều nghịch lý. như anh Bùi Văn Bồng đã nêu ra. Mời các bạn đọc và suy ngẫm và sẽ tìm ra nguyên nhân tại sao xã hội mình ngày càng xuống cấp toàn diện !
Bây giờ cuộc sống của dân ta có quá nhiều nghịch lý. như anh Bùi Văn Bồng đã nêu ra. Mời các bạn đọc và suy ngẫm và sẽ tìm ra nguyên nhân tại sao xã hội mình ngày càng xuống cấp toàn diện !
Thứ Sáu, 20 tháng 12, 2013
Quê Choa: Bạo hành trẻ và những ông lớn được nuông chiều
Quê Choa: Bạo hành trẻ và những ông lớn được nuông chiều: Kỳ Duyên Theo Vnn Nếu tư duy kinh tế vẫn xơ cứng, ý thức hệ vẫn bảo thủ, và sâu xa nữa, lợi ích nhóm bị ảnh hưởng, thì cái cô Đào ...
Thứ Tư, 18 tháng 12, 2013
Quê Choa: 'Đúng quy trình' là cách rũ bỏ trách nhiệm
Quê Choa: 'Đúng quy trình' là cách rũ bỏ trách nhiệm: Tuần Việt Nam Theo Vnn NQL: Tuần Việt Nam đang kém dần đi, đang từ hàng đầu chuyển dần sang hạng bét, may thay thỉnh thoảng vẫn có...
Thứ Ba, 17 tháng 12, 2013
Quê Choa: Một cái “lỗ đen” cho những kẻ bị lộ
Quê Choa: Một cái “lỗ đen” cho những kẻ bị lộ: Đào Tuấn Theo báo Lao Động 2 án tử hình đã được tuyên trong tiếng gào khóc của thân nhân và sự… bình thản của các bị án tử hình....
Thứ Bảy, 7 tháng 12, 2013
Quê Choa: Những Bà Mẹ…Anh Hùng
Quê Choa: Những Bà Mẹ…Anh Hùng: Alan Phan Theo blog Alan Tuổi trẻ phai mờ, tình yêu biến dạng, những chiếc lá của bè bạn rụng rơi; chỉ có tình yêu của mẹ là mãi...
Thứ Năm, 28 tháng 11, 2013
Quê Choa: Người ta thường không nói Ok khi chưa đồng ý
Quê Choa: Người ta thường không nói Ok khi chưa đồng ý: Đào Tuấn Theo blog ĐT Có ở đâu, trong lĩnh vực nào “tham nhũng nhiều nhất” khiến một vào nhóm lợi ích “Giàu lên nhanh nhất”, tình ...
Thứ Năm, 14 tháng 11, 2013
Chủ Nhật, 15 tháng 9, 2013
NHÂN DỊP TRUNG THU
Thằng Cuội ngồi trên cung trăng
Điện về trái đất, kêu rằng mình oan
Xét xem cái thói gian ngoan
Nhân gian quá tệ có làm sao đâu ?
Người ta lừa dối lẫn nhau
Càng điêu, càng đểu, càng mau có tiền
Quan thì hiếm thấy người hiền
Suốt ngày chém gió, huyên thuyên đủ điều
Tiền dân cứ việc ăn tiêu
Cậy quyền thỏa sức nói điêu, làm bừa
Nhà buôn dối trá như đùa
Thi nhau quảng cáo, tranh đua chào hàng
Nghệ sĩ ăn mặc hở hang
Mông, vú hở hết để mang làm trò
Học hành thì dốt như bò
Còn đua nhau mở các lò luyện thi
Bằng, cấp hết sức lạ kỳ
Ai mua cũng được có gì khó đâu
Lại nghe thiên hạ dạy nhau
" Thật thà như đếm, trước sau cũng kềnh ! "
Cung trăng, một cõi buồn tênh
Cuội ngồi ngẫm nghĩ thấy mình bị oan
So với người ở thế gian
mình thật hơn họ gấp ngàn lần cơ !
" Nói dối như Cuội ! " hơ ! hơ !
Oan cho Cuội quá ! Bây giờ tính sao ?
Điện về trái đất, kêu rằng mình oan
Xét xem cái thói gian ngoan
Nhân gian quá tệ có làm sao đâu ?
Người ta lừa dối lẫn nhau
Càng điêu, càng đểu, càng mau có tiền
Quan thì hiếm thấy người hiền
Suốt ngày chém gió, huyên thuyên đủ điều
Tiền dân cứ việc ăn tiêu
Cậy quyền thỏa sức nói điêu, làm bừa
Nhà buôn dối trá như đùa
Thi nhau quảng cáo, tranh đua chào hàng
Nghệ sĩ ăn mặc hở hang
Mông, vú hở hết để mang làm trò
Học hành thì dốt như bò
Còn đua nhau mở các lò luyện thi
Bằng, cấp hết sức lạ kỳ
Ai mua cũng được có gì khó đâu
Lại nghe thiên hạ dạy nhau
" Thật thà như đếm, trước sau cũng kềnh ! "
Cung trăng, một cõi buồn tênh
Cuội ngồi ngẫm nghĩ thấy mình bị oan
So với người ở thế gian
mình thật hơn họ gấp ngàn lần cơ !
" Nói dối như Cuội ! " hơ ! hơ !
Oan cho Cuội quá ! Bây giờ tính sao ?
Thứ Tư, 28 tháng 8, 2013
KỶ NIÊM CÁCH MẠNG THÁNG 8 VÀ QUỐC KHÁNH 2 THÁNG 9
Nước độc lập, dân cần tự do
Thống nhất non sông, dân cần áo ấm cơm no
Người Việt đang khát khao dựng xây nền dân chủ
Để có đủ khả năng hội nhập toàn cầu
Sánh vai cùng cường quốc năm châu
Hết đói nghèo và không tụt hậu
Cho muôn đời con cháu
Sống hòa bình, sung sướng, tự do
Khi chúng tôi nhiệt liệt hoan hô
Lá cờ đỏ tung bay những ngày tháng tám
Là ước mong dân tộc mình chiến thắng
Những tai ương, ấm ớ, quái gở của chính mình
Nhận ra mình, đem hết sức bình sinh
Đưa đất nước ra khỏi vòng suy thoái
Chúng tôi biết không cần bàn cãi
Đất nước này là của nhân dân
Không có ai được phép chia phần
Rồi vỗ ngực cho mình là chủ
Nước thao thức và dân chưa bao giờ ngủ
Bằng lời ru xa xôi, nhạt nhẽo, vô hồn
Ôi ! những tháng năm buồn tênh, lo lắng, bồn chồn
Khi dân tộc mình luôn đi sau thiên hạ
Ngày quốc khánh năm nay chưa thể cười hể hả !
Thống nhất non sông, dân cần áo ấm cơm no
Người Việt đang khát khao dựng xây nền dân chủ
Để có đủ khả năng hội nhập toàn cầu
Sánh vai cùng cường quốc năm châu
Hết đói nghèo và không tụt hậu
Cho muôn đời con cháu
Sống hòa bình, sung sướng, tự do
Khi chúng tôi nhiệt liệt hoan hô
Lá cờ đỏ tung bay những ngày tháng tám
Là ước mong dân tộc mình chiến thắng
Những tai ương, ấm ớ, quái gở của chính mình
Nhận ra mình, đem hết sức bình sinh
Đưa đất nước ra khỏi vòng suy thoái
Chúng tôi biết không cần bàn cãi
Đất nước này là của nhân dân
Không có ai được phép chia phần
Rồi vỗ ngực cho mình là chủ
Nước thao thức và dân chưa bao giờ ngủ
Bằng lời ru xa xôi, nhạt nhẽo, vô hồn
Ôi ! những tháng năm buồn tênh, lo lắng, bồn chồn
Khi dân tộc mình luôn đi sau thiên hạ
Ngày quốc khánh năm nay chưa thể cười hể hả !
Thứ Ba, 27 tháng 8, 2013
XIN ĐỔI KIẾP
" Kiếp sau xin chớ làm người
Làm cây thông đứng giữa trời mà reo "
Kiếp người thân phận bọt bèo
Quá ngắn ngủi lại eo sèo ngả nghiêng
Long đong, vất vả vì tiền
Muốn yên thân chẳng được yên chút nào
Cây thông đứng giữa trời cao
Mây vờn, chim hót, trăng sao vui đùa
Ngàn năm đứng giữa gió mưa
Vẫn cười, vẫn hát như chưa biết buồn !
Làm cây thông đứng giữa trời mà reo "
Kiếp người thân phận bọt bèo
Quá ngắn ngủi lại eo sèo ngả nghiêng
Long đong, vất vả vì tiền
Muốn yên thân chẳng được yên chút nào
Cây thông đứng giữa trời cao
Mây vờn, chim hót, trăng sao vui đùa
Ngàn năm đứng giữa gió mưa
Vẫn cười, vẫn hát như chưa biết buồn !
Thứ Sáu, 9 tháng 8, 2013
BUỒN
Chênh vênh cái tuổi hoàng hôn
Mái đầu bạc trắng nỗi buồn thâu đêm
Vật vờ ngồi ngó ánh đèn
Nghe từng giọt đắng bên thềm mưa khuya
Hào quang quá khứ hiện về
Càng ngẫm càng thấy tái tê trong lòng
Nhân gian, một mớ bòng bong
Sinh nhầm thế kỷ nên không ra gì
Kiếp này, trời sắp bắt đi
Kiếp sau quay lại đúng kỳ phật sinh !
Mái đầu bạc trắng nỗi buồn thâu đêm
Vật vờ ngồi ngó ánh đèn
Nghe từng giọt đắng bên thềm mưa khuya
Hào quang quá khứ hiện về
Càng ngẫm càng thấy tái tê trong lòng
Nhân gian, một mớ bòng bong
Sinh nhầm thế kỷ nên không ra gì
Kiếp này, trời sắp bắt đi
Kiếp sau quay lại đúng kỳ phật sinh !
Thứ Hai, 29 tháng 7, 2013
TỚ KHÔNG LÀM CHÍ PHÈO
Tớ có cuộc sống tuy nghèo
Nhưng không làm một Chí Phèo đời nay
Vẫn biết cái dở cái hay
Không say nên cóc cầm chai vật vờ
Khi buồn làm bạn với thơ
Giận dữ cũng chẳng bao giờ chửi ai
Có tiền mới dám tiêu sài
Túi mà rỗng nỏ xin ai bao giờ
Thỉnh thoảng những đêm trăng mờ
Ngồi buồn cũng có khi mơ ái tình !
Nhưng không làm một Chí Phèo đời nay
Vẫn biết cái dở cái hay
Không say nên cóc cầm chai vật vờ
Khi buồn làm bạn với thơ
Giận dữ cũng chẳng bao giờ chửi ai
Có tiền mới dám tiêu sài
Túi mà rỗng nỏ xin ai bao giờ
Thỉnh thoảng những đêm trăng mờ
Ngồi buồn cũng có khi mơ ái tình !
Chủ Nhật, 21 tháng 7, 2013
NHỚ MẸ
TRÔNG MẸ ỐM
Một canh, hai canh, lại ba canh
Buồn ngủ mà sao giấc chẳng thành
Canh bốn, canh năm vừa chợp mắt
Lại thấy cụ đòi đi vệ sinh.
MẸ TÔI ỐM
Mẹ già tóc bạc như sương
Hơn chín mươi tuổi không thương thân mình
Ốm đau là lẽ thường tình
Sao không ăn uống cho nhanh phục hồi
Đàn con khôn lớn cả rồi
Ngồi nhìn mẹ ốm, rối bời ruột gan
Đã qua thời buổi gian nan
Tuổi già nay có một đàn con chăm
Nào dậy uống thuốc rồi ăn
Đừng để con cái băn khoăn, đau buồn !
MẸ MẤT RỒI
Thế là mẹ đã đi rồi !!!
Long đong vất vả một đời vì con
Bây giờ chúng đã lớn khôn
Không kịp báo hiếu đền ơn sinh thành
Mẹ như cánh hạc bay nhanh
Về nơi cực lạc, phúc dành cho con
Băn khoăn chữ hiếu chưa tròn
Hồn con ngơ ngác, bồn chốn, chơi vơi
Đau lòng con lắm mẹ ơi !
Mẹ đi, con ở một trời nhớ thương
Gần mẹ thì thấy bình thường
Xa mẹ ngơ ngác, vấn vương, nát lòng !
( Mẹ tôi là cụ Chu Thị Phương. Quê Tân Hồng - Từ Sơn - Bắc Ninh. Sinh năm 1921 Ngụ tại só 4 ngõ 452 Đường Lê Duẩn Phường Phương Liên, quận Đống Đa - Hà Nội, mất hồi 1 giờ 50 phút ngày 8 tháng 7 năm 2013 tức ngày 1 tháng 6 năm Quý Tỵ, hưởng thọ 93 tuổi )
Một canh, hai canh, lại ba canh
Buồn ngủ mà sao giấc chẳng thành
Canh bốn, canh năm vừa chợp mắt
Lại thấy cụ đòi đi vệ sinh.
MẸ TÔI ỐM
Mẹ già tóc bạc như sương
Hơn chín mươi tuổi không thương thân mình
Ốm đau là lẽ thường tình
Sao không ăn uống cho nhanh phục hồi
Đàn con khôn lớn cả rồi
Ngồi nhìn mẹ ốm, rối bời ruột gan
Đã qua thời buổi gian nan
Tuổi già nay có một đàn con chăm
Nào dậy uống thuốc rồi ăn
Đừng để con cái băn khoăn, đau buồn !
MẸ MẤT RỒI
Thế là mẹ đã đi rồi !!!
Long đong vất vả một đời vì con
Bây giờ chúng đã lớn khôn
Không kịp báo hiếu đền ơn sinh thành
Mẹ như cánh hạc bay nhanh
Về nơi cực lạc, phúc dành cho con
Băn khoăn chữ hiếu chưa tròn
Hồn con ngơ ngác, bồn chốn, chơi vơi
Đau lòng con lắm mẹ ơi !
Mẹ đi, con ở một trời nhớ thương
Gần mẹ thì thấy bình thường
Xa mẹ ngơ ngác, vấn vương, nát lòng !
( Mẹ tôi là cụ Chu Thị Phương. Quê Tân Hồng - Từ Sơn - Bắc Ninh. Sinh năm 1921 Ngụ tại só 4 ngõ 452 Đường Lê Duẩn Phường Phương Liên, quận Đống Đa - Hà Nội, mất hồi 1 giờ 50 phút ngày 8 tháng 7 năm 2013 tức ngày 1 tháng 6 năm Quý Tỵ, hưởng thọ 93 tuổi )
Thứ Hai, 24 tháng 6, 2013
CHÁN BLOG
Blog, bleo cũng chán rồi
Mười thằng viết lách, chín thằng toi
Chi bằng quẳng bút đi chơi gái
Vừa được yên thân lại sướng đời
Cầu mong sao nói được tiếng người
Nhưng mà lại sợ đám đười ươi
Thân hèn im lặng cho yên phận
Vận nước xem ra phải đợi thời !
Mười thằng viết lách, chín thằng toi
Chi bằng quẳng bút đi chơi gái
Vừa được yên thân lại sướng đời
Cầu mong sao nói được tiếng người
Nhưng mà lại sợ đám đười ươi
Thân hèn im lặng cho yên phận
Vận nước xem ra phải đợi thời !
Thứ Ba, 11 tháng 6, 2013
TẾT ĐOAN NGỌ
Lại đến mùng năm tháng năm
Sâu bọ nổi dậy, người nằm xuống thôi
Tết Đoan Ngọ, lạy ông trời
Hỏi xem thiên hạ có cười được không ?
Thôi thì hương khói cho xong
Làm tí rượu nếp để lòng đỡ đau
Ruộng đồng, cây cối, hoa màu
Sâu cắn hết cả còn đâu cho người
Bây giờ sâu đang gặp thời
Người thua sâu bọ nên đời cũng sâu !
Sâu bọ nổi dậy, người nằm xuống thôi
Tết Đoan Ngọ, lạy ông trời
Hỏi xem thiên hạ có cười được không ?
Thôi thì hương khói cho xong
Làm tí rượu nếp để lòng đỡ đau
Ruộng đồng, cây cối, hoa màu
Sâu cắn hết cả còn đâu cho người
Bây giờ sâu đang gặp thời
Người thua sâu bọ nên đời cũng sâu !
Thứ Hai, 10 tháng 6, 2013
LÒNG TIN CHIẾN LƯỢC
Lòng tin chiến lược ở đâu
Sao mà chỉ thấy bọn Tầu ép ta ?
Ai tin vào nước Trung Hoa
Lưỡi bò đòi liếm biển xa, biển gần ?
Sức mạnh là ở nhân dân
Lòng tin chiến lược trăm phần ở đây !
Sao mà chỉ thấy bọn Tầu ép ta ?
Ai tin vào nước Trung Hoa
Lưỡi bò đòi liếm biển xa, biển gần ?
Sức mạnh là ở nhân dân
Lòng tin chiến lược trăm phần ở đây !
Thứ Hai, 20 tháng 5, 2013
ĐỐ BẠN CON GÌ ?
Nhờ bạn giải cho
Con gì ăn no
Bụng to đầu hói
Con gì hay nói
Nhưng chẳng làm chi
Con gì ngồi ỳ
Trong phòng máy lạnh
Lại hay ra lệnh
Quát tháo nhân viên
Con gì thấy tiền
Ô kê gật gật
Con gì có tật
Họp : chỉ ngủ thôi
Con gì ăn chơi
Bằng tiền công quỹ
Con gì thấy bí
Khi giặc đến nhà
Con gì ba hoa
Lúc lên bục giảng
Làm duyên làm dáng
Nói chuyện trên trời
Con gì nghỉ ngơi
Thích em hầu hạ
Nhận diện con này
Hãy trả lời nhá !
Con gì ăn no
Bụng to đầu hói
Con gì hay nói
Nhưng chẳng làm chi
Con gì ngồi ỳ
Trong phòng máy lạnh
Lại hay ra lệnh
Quát tháo nhân viên
Con gì thấy tiền
Ô kê gật gật
Con gì có tật
Họp : chỉ ngủ thôi
Con gì ăn chơi
Bằng tiền công quỹ
Con gì thấy bí
Khi giặc đến nhà
Con gì ba hoa
Lúc lên bục giảng
Làm duyên làm dáng
Nói chuyện trên trời
Con gì nghỉ ngơi
Thích em hầu hạ
Nhận diện con này
Hãy trả lời nhá !
Thứ Sáu, 17 tháng 5, 2013
HAI BÀI THƠ NHẮN BÁC CẢ
NGHỈ CHO KHỎE
Trời không thương nữa ! Bác Cả ơi
Sức già không gượng được nữa rồi
Sáu, Bẩy bước chân mà đã ngã
Làm sao để tiếp tục cuộc chơi ?
Thôi ! thôi ! nghỉ quách cho thảnh thơi
Ai ai cũng chỉ có một thời
Chẳng cần cố đấm ăn xôi nữa
Thư giãn vài năm rồi về trời !
NỖI BUỒN THẾ SỰ
Ngoài kia vật đổi sao dời
Trong chùa mình vẫn cứ ngồi tụng kinh
Cầu cho thiên hạ thái bình
Mà sao lại thấy như mình vô duyên
Người ta sống phải có tiền
Làm quan ai chẳng thích quyền thích danh
Mình lú nên chỉ một mình
Ngồi canh mõ mốc, gọi tình đơn côi
Kinh kệ đọc mãi chán rồi
Bây giờ hãy ngẫm xem đời ra sao !
Lắng nghe tiếng của đồng bào
Đang đòi dân chủ, đang gào tự do
Vì đời có " Bộ phận to "
Kéo bè, kết cánh làm trò bất minh
Của dân chúng ăn một mình
Của nước chén hết, dân sinh chết chìm
Mình vẫn mải mốt đi tìm
Cái gì ? tăm cá, bóng chim mịt mùng
Vẫn ngồi ôm cái hư không
Cố nhớ lại cái trong lòng đã quên
Còn ai đồng chí anh em
Còn ai mơ mộng tiến lên thiên đường ?
Một mình ngồi ngắm trăng suông
Bỗng nghe đâu đó tiếng chuông gọi hồn !
Trời không thương nữa ! Bác Cả ơi
Sức già không gượng được nữa rồi
Sáu, Bẩy bước chân mà đã ngã
Làm sao để tiếp tục cuộc chơi ?
Thôi ! thôi ! nghỉ quách cho thảnh thơi
Ai ai cũng chỉ có một thời
Chẳng cần cố đấm ăn xôi nữa
Thư giãn vài năm rồi về trời !
NỖI BUỒN THẾ SỰ
Ngoài kia vật đổi sao dời
Trong chùa mình vẫn cứ ngồi tụng kinh
Cầu cho thiên hạ thái bình
Mà sao lại thấy như mình vô duyên
Người ta sống phải có tiền
Làm quan ai chẳng thích quyền thích danh
Mình lú nên chỉ một mình
Ngồi canh mõ mốc, gọi tình đơn côi
Kinh kệ đọc mãi chán rồi
Bây giờ hãy ngẫm xem đời ra sao !
Lắng nghe tiếng của đồng bào
Đang đòi dân chủ, đang gào tự do
Vì đời có " Bộ phận to "
Kéo bè, kết cánh làm trò bất minh
Của dân chúng ăn một mình
Của nước chén hết, dân sinh chết chìm
Mình vẫn mải mốt đi tìm
Cái gì ? tăm cá, bóng chim mịt mùng
Vẫn ngồi ôm cái hư không
Cố nhớ lại cái trong lòng đã quên
Còn ai đồng chí anh em
Còn ai mơ mộng tiến lên thiên đường ?
Một mình ngồi ngắm trăng suông
Bỗng nghe đâu đó tiếng chuông gọi hồn !
Thứ Tư, 8 tháng 5, 2013
TỚ LÀM VUA
Tớ sinh ra đúng năm thân
Ứng vào giờ dần nên mới làm vua
Bây giờ trời nổi gió mưa
Đầu óc lại lú nên thua mất rồi
Nhân chẳng thuận, thiên bất thời
Ngai vàng ngiêng ngả, lòng người rối ren !
Sách xưa lần giở trước đèn
Đem ra ứng dụng chẳng nên trò gì
Lý luận nhiều, hỏng tư duy
Càng thiếu thực tiễn càng đi nhầm đường
Từ nhà quê đến phố phường
Nhìn đâu cũng thấy có phường bất nhân
Quần thần để mất lòng dân
" Bộ phận không nhỏ " chỉ cần tiền thôi
Lý tưởng bèo dạt, mây trôi
"Các nhóm lợi ích " thảnh thơi làm giàu
Nhìn giang sơn, nghĩ mà đau
Chỗ nào cũng thấy lũ " sâu " đang bò
Tớ đã ra sức hét hò
Để ép thiên hạ đi cho đúng đường
Hình như trời chẳng còn thương
Quan nha của tớ hết phương cứu rồi
Thời thế, thôi thế là thôi
Tớ xin từ bỏ cái đời làm vua !
Ứng vào giờ dần nên mới làm vua
Bây giờ trời nổi gió mưa
Đầu óc lại lú nên thua mất rồi
Nhân chẳng thuận, thiên bất thời
Ngai vàng ngiêng ngả, lòng người rối ren !
Sách xưa lần giở trước đèn
Đem ra ứng dụng chẳng nên trò gì
Lý luận nhiều, hỏng tư duy
Càng thiếu thực tiễn càng đi nhầm đường
Từ nhà quê đến phố phường
Nhìn đâu cũng thấy có phường bất nhân
Quần thần để mất lòng dân
" Bộ phận không nhỏ " chỉ cần tiền thôi
Lý tưởng bèo dạt, mây trôi
"Các nhóm lợi ích " thảnh thơi làm giàu
Nhìn giang sơn, nghĩ mà đau
Chỗ nào cũng thấy lũ " sâu " đang bò
Tớ đã ra sức hét hò
Để ép thiên hạ đi cho đúng đường
Hình như trời chẳng còn thương
Quan nha của tớ hết phương cứu rồi
Thời thế, thôi thế là thôi
Tớ xin từ bỏ cái đời làm vua !
Thứ Ba, 30 tháng 4, 2013
CHIA ĐỘNG TỪ BA NGÔI
Tôi nói dối, anh nói dối, nó cũng nói dối
Để sự thật lẫn vào bóng tối
Tôi giả vờ, anh giả vờ, nó cũng giả vờ
Để tất cả nhầm đường, lạc lối
Tôi ngẩn ngơ, anh ngẩn ngơ, nó cũng ngẩn ngơ
Nên nhìn đời chỉ thấy lờ mờ
Tôi hèn, anh hén, chúng nó cũng hèn
Nên bất phân vàng, trắng, đỏ, đen
Hồn vu vơ chỉ biết kêu rên
Nhìn thế sự lặng yên mà ngủ
Tôi ngu, anh ngu, nó lại càng ngu
Chỉ nhìn đời qua lỗ đồng xu
Nên mãi thấy cuộc đời eo hẹp
Thích vui vẻ với những trò tẹp nhẹp
Tôi mù, anh mù, mắt nó cũng mù
Với cái nhìn nước đọng ,ao tù
Cho gió thổi một chiều, chim kêu một giọng
Yêu thích lắm những ô dù. võng lọng
Chốn quan trường hư hỏng xấu xa
Cho lương tâm, đạo đức hóa ra ma
Cho đểu giả, gian tà rộng đường nhảy nhót
Tôi xót, anh xót, chúng nó cũng xót
Khi đất nước đứng vào hàng chót
Của văn minh, tiến bộ nhân quyền
Tôi đứng lên, anh đứng lên, nó cũng đứng lên
Cho việt nam đất nước vững bền
Được độc lập, tự do, hạnh phúc
Dân tộc này không thể nào sống nhục
Trong đói nghèo, lạc hậu, đau thương./.
Để sự thật lẫn vào bóng tối
Tôi giả vờ, anh giả vờ, nó cũng giả vờ
Để tất cả nhầm đường, lạc lối
Tôi ngẩn ngơ, anh ngẩn ngơ, nó cũng ngẩn ngơ
Nên nhìn đời chỉ thấy lờ mờ
Tôi hèn, anh hén, chúng nó cũng hèn
Nên bất phân vàng, trắng, đỏ, đen
Hồn vu vơ chỉ biết kêu rên
Nhìn thế sự lặng yên mà ngủ
Tôi ngu, anh ngu, nó lại càng ngu
Chỉ nhìn đời qua lỗ đồng xu
Nên mãi thấy cuộc đời eo hẹp
Thích vui vẻ với những trò tẹp nhẹp
Tôi mù, anh mù, mắt nó cũng mù
Với cái nhìn nước đọng ,ao tù
Cho gió thổi một chiều, chim kêu một giọng
Yêu thích lắm những ô dù. võng lọng
Chốn quan trường hư hỏng xấu xa
Cho lương tâm, đạo đức hóa ra ma
Cho đểu giả, gian tà rộng đường nhảy nhót
Tôi xót, anh xót, chúng nó cũng xót
Khi đất nước đứng vào hàng chót
Của văn minh, tiến bộ nhân quyền
Tôi đứng lên, anh đứng lên, nó cũng đứng lên
Cho việt nam đất nước vững bền
Được độc lập, tự do, hạnh phúc
Dân tộc này không thể nào sống nhục
Trong đói nghèo, lạc hậu, đau thương./.
Thứ Sáu, 26 tháng 4, 2013
TỔNG KẾT CUỘC ĐỜI
Một đời vừa sáng vừa ngu
Một đời nửa tốt nửa hư một đời
Một đời dở khóc dở cười
Nửa làm việc thật, nửa chơi hũng hờ
một đời nửa tín nửa ngờ
Nửa cho thiên hạ, nửa vơ vào mình
Nửa hữu ý, nửa vô tình
Vừa yêu đời đấy lại khinh luôn đời
Vừa minh mẫn vùa dở hơi
Nên đời nửa đứng, nửa ngồi khó khăn
vừa đạo mạo, vừa kiếm ăn
Nửa cho đạo đức, nửa lăn vào tiền
Nửa hung dữ, nửa dịu hiền
Vừa nhếch nhác lại vừa duyên với đời
Nửa câm lặng, nửa lắm lời
Nửa câm như hến, nửa đòi huyên thuyên
vừa dao động, vừa trung kiên
Chẳng qua cũng vị chút tiền mà thôi
Tôi ngồi ngẫm cái đời tôi
Như là nước chảy bèo trôi thật buồn
Mong sao trời nổi sóng cồn
Để tôi có dịp được chuồn lên tiên
Có một nấm đất nằm yên
Là xong cái nỗi truân chuyên cuộc đời !
Một đời nửa tốt nửa hư một đời
Một đời dở khóc dở cười
Nửa làm việc thật, nửa chơi hũng hờ
một đời nửa tín nửa ngờ
Nửa cho thiên hạ, nửa vơ vào mình
Nửa hữu ý, nửa vô tình
Vừa yêu đời đấy lại khinh luôn đời
Vừa minh mẫn vùa dở hơi
Nên đời nửa đứng, nửa ngồi khó khăn
vừa đạo mạo, vừa kiếm ăn
Nửa cho đạo đức, nửa lăn vào tiền
Nửa hung dữ, nửa dịu hiền
Vừa nhếch nhác lại vừa duyên với đời
Nửa câm lặng, nửa lắm lời
Nửa câm như hến, nửa đòi huyên thuyên
vừa dao động, vừa trung kiên
Chẳng qua cũng vị chút tiền mà thôi
Tôi ngồi ngẫm cái đời tôi
Như là nước chảy bèo trôi thật buồn
Mong sao trời nổi sóng cồn
Để tôi có dịp được chuồn lên tiên
Có một nấm đất nằm yên
Là xong cái nỗi truân chuyên cuộc đời !
Thứ Hai, 22 tháng 4, 2013
TRẦN GIAN
Trần gian ở tạm thôi mà !
Nay mai chết, tớ làm ma trên trời
Ngoái đầu nhìn xuống cõi người
Thấy toàn một lũ dở hơi dở hồn
Làm quan : giá áo túi cơm
Làm dân : cực nhọc, chạy bòn từng xu
Thế giới xoay tít, rối mù
Mấy ai có dịp ngồi tu tỉnh đời !
Nay mai chết, tớ làm ma trên trời
Ngoái đầu nhìn xuống cõi người
Thấy toàn một lũ dở hơi dở hồn
Làm quan : giá áo túi cơm
Làm dân : cực nhọc, chạy bòn từng xu
Thế giới xoay tít, rối mù
Mấy ai có dịp ngồi tu tỉnh đời !
Chủ Nhật, 21 tháng 4, 2013
NGHĨ VỀ LỜI NÓI CỦA MỘT HỌC SINH LỚP 12
Đã lâu mình chán ngấy chuyện blog bleo nên chẳng viết gì. Tự nhiên hôm nay lại thấy cần phải nói một cái gì đó sau khi xem xong clip " của một kẻ lười biếng ", một giờ hùng biện của một cậu học sinh lớp 12 đã gây xôn xao dư luận mạng. Clip bộc lộ một cách thẳng thắn, chân thành về hiện trạng giáo dục nước nhà bấy lâu nay. Mình thật sự choáng và lấy làm xấu hổ khi cố gắng nghe toàn bộ lời hùng biện của cậu bé không phải vì những vấn đề cậu ấy đặt ra là hoàn toàn mới mẻ mà vì sự dũng cảm, dám nói lên những điều bức xúc của nền giáo dục mà từ quan chức ngành giáo dục, các thầy cô giáo, các bậc phụ huynh , hàng chục triệu học sinh sinh viên cho đến những nhà lãnh đạo đất nước này dù biết cũng lờ tịt. Vậy nhà hùng biện trẻ tuổi này nói gì ? Ta hãy nghe kỹ xem :
Về sự cần thiết của tri thức nêu cao quan điểm học đi đôi với hành cậu ấy nói " Đánh giá nhau không quan trọng là anh biết được bao nhiêu, mà là anh làm được bao nhiêu với những gì anh biết? học về lý thuyết lượng tử ánh sáng mà không lắp được bóng đèn thì học làm gì ? Học về phương pháp di truyền mà trồng một cái cây không lớn nổi thì học làm gì ?. Đúng là nền giáo dục của ta lâu nay không gắn học với hành mặc dù chúng ta quá tham nhồi nhết hàng đống lý thuyết vào đầu học sinh sinh viên mà chẳng dạy họ biết làm việc gì hữu ích bằng các kiến thức đã học. Có nhiều kiến thức học để mà học, học để thi, học để lấy điểm, học để lấy bằng cấp nhưng chẳng để làm gì ! Học xong không biết làm gì và sự thật là không làm được gì bằng những điều đã học thì có gì đáng tự hào cơ chứ ! Ta hãy nghe cậu bé nói thẳng " Kiến thức sách giáo khoa toàn lý thuyết, nhiều chỗ mang tính hàn lâm mà đâu phải ai cũng đủ năng lực và niềm yêu thích để tiếp thu. Quỹ thời gian thì không đủ, nhiều bạn trẻ thức thâu đêm học bài, như thế chỉ tổn thọ chứ chẳng được cái lợi lộc gì ! ". Nền giáo dục của chúng ta quả thật đã bị đóng khuôn trong lý thuyết của rất nhiều chủ nghĩa và áp đặt chân lý cho người đọc. Vì vậy sự học không có tự do tư tưởng, tự do sáng tạo mà luôn khuôn sáo, xơ cứng, bóp chết tư duy. Cậu bé này mạnh dạn bộc bạch " Cả nhân loại còn đang bước đi trên con đường tìm kiếm chân lý. Những định luật vững chãi nhất trong giờ phút này cũng được bổ sung và hạ bệ trong nay mai. chúng ta dựng lên những tượng đài để rồi nó chắn lối trong quá trình phát triển tư duy ! " Đã từ lâu cả nhà trường và gia đình đào tạo con em chúng ta thành những con người như thế nào ? Trở thành cán bộ, trở thành quan lại, có chỗ ngồi ấm và có cơ hội vinh thân phì gia. Vì vậy tiền tài và danh vọng là mục tiêu hàng đầu nên động cơ học tập không hề chân chính. Học để có bằng cấp và bằng cấp là thước đo năng lực và đạo đức con người nên bằng mọi giá họ lo cho được mảnh bằng. Vậy mới có chuyện học giả bằng thật, mua bán bằng cấp. Chúng ta dạy con người ta làm quan chứ không dạy làm người nên việc trau dồi đạo đức bằng các môn xã hội như văn, sử bị xem nhẹ. Đó là lý do đạo đức xuống cấp trong xã hội ngày càng trầm trọng. Về vấn đề này cậu bé nói : " Đạo đức là điều phải đặt cao hơn việc truyền đạt tri thức. Nếu tri thức là một cỗ xe thì đạo đức là vô lăng. Nếu tri thức là chiến mã thì đạo đức là dây cương. Với đạo đức tri thức sẽ hướng thiện." Trách nhiệm cao cả của giáo viên là tìm ra con đường dẫn đến trái tim của học sinh, khơi gợi tình thương yêu giữa con người với con người, con người và vạn vật. Thực sự có nhiều hơn một con đường như thế. Các môn văn học, xã hội khác cũng là để nuôi dưỡng tâm hồn. Nhưng chúng ta không làm được. Học chỉ là miễn cưỡng, học thuộc lòng cả tiểu sử, cả một bài dài, các giá trị nhân văn rất khó đi vào lòng người khi chỉ nói suông, tự ca như những con vẹt ". Người lớn chúng ta, từ quan chức đến phụ huynh học sinh hãy lắng nghe những đề xuất rất chân thành thẳng thắn và hết sức tâm huyết để cải tổ nền giáo dục nước nhà của cậu bé này :" Hãy gạt bỏ tự ái, hãy nâng cao tự trọng mà làm. Dân tộc nào có nhà trường tốt nhất, dân tộc đó đứng trên các dân tộc khác " Và " chúng ta không phải là loài ký sinh, chúng ta là những con người độc lập. Tự do là khi tâm hồn được giải thoát. Chỉ có sự giải thoát cho bản thân mới giải thoát cho tất cả. Tất cả vì một nên giáo dục khai phóng ! "
Tôi chỉ là một công dân già yếu chẳng còn làm nên trò trống gì nhưng tôi đã sống và được giáo dục bởi một nền giáo dục cứng nhắc và có nhiều sai lầm nên tôi rất đồng cảm với suy nghĩ của cậu bé lớp 12 này. Hy vọng quý vị quan chức nước nhà và phụ huynh học sinh lắng nghe cậu bé nói trong clip này và có cảm giác giống tôi.
Thứ Bảy, 6 tháng 4, 2013
HÃY PHÁN XỬ CÔNG MINH
Tiên lãng châm đóm thuốc lào
Dân chúng cả nước hút vào cơn say
Lơ mơ cái đúng, cái sai
Lờ mờ cái dở, cái hay khó lường
Hải Phòng xử án nhà Vươn
Tội chống cưỡng chế đầm tôm nhà mình
Ai gây ra cảnh bất bình
Ai đã cố tình làm khổ lương dân ?
Ai tàn ác, ai bất nhân
Đem ngay ra xử, không cần khoan dung
Đừng che đậy, chớ mánh mung
Mang phơi ra hết xin đừng dấu đi
Nhà Vươn nào có tội gì
Nếu cán bộ huyện không vì lòng tham
Xử đẹp là chuyện phải làm
Chấm dứt ngay cảnh dân oan kêu trời !
Dân chúng cả nước hút vào cơn say
Lơ mơ cái đúng, cái sai
Lờ mờ cái dở, cái hay khó lường
Hải Phòng xử án nhà Vươn
Tội chống cưỡng chế đầm tôm nhà mình
Ai gây ra cảnh bất bình
Ai đã cố tình làm khổ lương dân ?
Ai tàn ác, ai bất nhân
Đem ngay ra xử, không cần khoan dung
Đừng che đậy, chớ mánh mung
Mang phơi ra hết xin đừng dấu đi
Nhà Vươn nào có tội gì
Nếu cán bộ huyện không vì lòng tham
Xử đẹp là chuyện phải làm
Chấm dứt ngay cảnh dân oan kêu trời !
Thứ Ba, 26 tháng 3, 2013
BUỒN ĐỜI
Đời bây giờ có buồn không ?
Thạch Sanh thì ít, Lý Thông thì nhiều
Ăn rồi, chúng đập cả niêu
Buồn đời mình tính xách rìu lên non
Lên non củi cũng chẳng còn
Xuống biển cá hết có bòn được đâu
Hay là ta hãy rủ nhau
Sang hành tinh khác để cầu mưu sinh !
Thạch Sanh thì ít, Lý Thông thì nhiều
Ăn rồi, chúng đập cả niêu
Buồn đời mình tính xách rìu lên non
Lên non củi cũng chẳng còn
Xuống biển cá hết có bòn được đâu
Hay là ta hãy rủ nhau
Sang hành tinh khác để cầu mưu sinh !
Chủ Nhật, 17 tháng 3, 2013
Gặp bạn trên TV
Thấy bạn trên ti vi
Với dáng vẻ no nê
Đang giơ tay chém gió
Suýt nữa mình bị tè
Không biết nó làm hề
Từ bao giờ thế nhỉ ?
Căng cả hai lỗ nhĩ
Chẳng hiểu hắn nói chi
Nào cố gắng, phát huy
Nào nhân dân, tiến bộ
Nào phấn đấu , tiền đồ
Nào đạo đức, lý tưởng
Nào phong trào, định hướng
Nào dân chủ nhân quyền
Đủ mọi thứ huyên thuyên
Chỉ mỗi chuyện hắn quên
Là nỗi dân buồn bực
Vợ mình nghe cũng tức
Bảo ông nghe làm gì
Tắt mẹ nó ti vi
Cho quên đời bức xúc
Với dáng vẻ no nê
Đang giơ tay chém gió
Suýt nữa mình bị tè
Không biết nó làm hề
Từ bao giờ thế nhỉ ?
Căng cả hai lỗ nhĩ
Chẳng hiểu hắn nói chi
Nào cố gắng, phát huy
Nào nhân dân, tiến bộ
Nào phấn đấu , tiền đồ
Nào đạo đức, lý tưởng
Nào phong trào, định hướng
Nào dân chủ nhân quyền
Đủ mọi thứ huyên thuyên
Chỉ mỗi chuyện hắn quên
Là nỗi dân buồn bực
Vợ mình nghe cũng tức
Bảo ông nghe làm gì
Tắt mẹ nó ti vi
Cho quên đời bức xúc
Thứ Sáu, 8 tháng 3, 2013
BÂNG QUƠ
Trách ai lòng đỏ, vỏ xanh
Để cho đời cứ loanh quanh, lòng vòng
Trách ai xanh vỏ, đỏ lòng
Để cho đời cứ lòng vòng, loanh quanh
Để sâu làm hỏng nồi canh
Canh đang ngon thế ! biến thành canh sâu !
Thứ Tư, 6 tháng 3, 2013
NỊNH VỢ NGÀY 8 THÁNG 3
Hôm nay ngày tám tháng ba
Xúc ấm pha trà bà để mặc tôi
Bữa sáng đã dọn đây rồi
Thịt gà, xôi trắng xin mời bà ăn
Ăn xong bà có thể nằm
Nếu mê phim Hàn, cứ bật ti vi
Chợ búa đã có tôi đi
Bà muốn ăn gì ? Bữa tối tôi khao
Thịt kho, cá rán, rau xào
Bia thơm, rượu ngọt uống vào cho say
Cả năm mới có một ngày
Để bà biết những phút giây làm chồng.
Thứ Ba, 5 tháng 3, 2013
THƠ RƠI CẢ VÀO BÔ
Ông già đang cao hứng
Ngồi rung đùi làm thơ
Bỗng cháu đòi đi ỉa
Thơ rơi cả vào bô !
Cháu bé đái tồ tồ
Hỏi ông, giọng tỉnh bơ
" Ông ơi ! phân thối thế
Liệu có ngấm vào thơ ?"
Ông có vẻ bất ngờ
Cười như kẻ ngẩn ngơ
Thơ làm sao không thối ?
Khi phân lẫn vào thơ !
Rồi ông lão thẫn thờ
Đứng dậy cầm cái bô
Đựng cả phân và thơ
Đổ ngay vào toa lét !
Ngồi rung đùi làm thơ
Bỗng cháu đòi đi ỉa
Thơ rơi cả vào bô !
Cháu bé đái tồ tồ
Hỏi ông, giọng tỉnh bơ
" Ông ơi ! phân thối thế
Liệu có ngấm vào thơ ?"
Ông có vẻ bất ngờ
Cười như kẻ ngẩn ngơ
Thơ làm sao không thối ?
Khi phân lẫn vào thơ !
Rồi ông lão thẫn thờ
Đứng dậy cầm cái bô
Đựng cả phân và thơ
Đổ ngay vào toa lét !
Thứ Hai, 4 tháng 3, 2013
SỰ KIÊN NHẪN CÓ HẠN
Không biết mình đã đọc ở đâu đó có chuyện người Tầu kể rằng :" Ngày xưa vua nước Đông Hồ phái sứ giả sang nước Hung Nô xin con ngựa quý của Thiền Vu, cha của Mặc Đột ( vua của nước Hung Nô vừa qua đời ). Mặc Đột vội triệu tập các quan trong triều để hội kiến. Các quan đều tức giận mà nói rằng :" Vua Đông Hồ thật láo toét, ngựa quý của Hung Nô sao có thể đem dâng cho ngoại bang được ? " Nhưng vua Hung Nô không nghĩ vậy liền nói :"
- Họ là hàng xóm của chúng ta, không thể tiếc một con ngựa mà làm phật ý lân bang !
Thế là vua Hung Nô đem con ngựa quý của cha mình mà dâng cho Đông Hồ. Vua Đông Hồ thấy vua Hung Nô tỏ ra dễ dãi nên ít lâu sau lại phái sứ giả sang đòi vua Hung Nô nhường vợ chính của mình là Yên Thị cho vua Đông Hồ. Vua Hung Nô lại triệu tập quần thần trưng cầu ý kiến. Các quan trong triều đều tức giận nói " Vua Đông Hồ thật quá vô lễ, xin đem quân sang đó mà rửa nhục cho quốc gia ". Vua Hung Nô khuyên các quan trong triều rằng :" Để tránh khỏi binh đao với lân bang, sao ta lại tiêc một người đàn bà ? " Thế là vua Hung Nô đem người vợ yêu dâng cho vua Đông Hồ. Đòi gì được nấy nên vua Đông Hồ trở nên kiêu căng lại sai sứ thần sang mà bảo với Hung Nô rằng :" Giữa Hung Nô và nước chúng tôi có cách nhau một vùng đất hoang vu, xin cắt nó về cho Đông Hồ cai quản ! " Vua Hung Nô lại triệu tập quần thần hỏi ý kiến. Có người tâu rằng :" Vùng đất khỉ ho cò gáy đó cắt cho Đông Hồ cũng được, mà không cho cũng chẳng sao ! " Vua Hung Nô bỗng cả giận mà mắng rằng :" Đất đai là căn bản của một quốc gia, dù đất xấu hay tốt thì một tấc ta cũng không bao giờ dâng cho kẻ khác. Ai đem đất đó giao cho Đông Hồ ta sẽ chặt đầu ! Nói xong vua Hung Nô lập tức huy động đại binh sang tiêu diệt Đông Hồ cho hết họa xâm lấn. Thế mới biết đối với dân tộc nào cũng vậy : Sự kiên nhẫn chỉ có giới hạn , Độc lập dân tộc, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ là cái bất di bất dịch, không thể hy sinh. Người Việt Nam ta từ xưa đến nay đều nghĩ như vậy. Không bao giờ để đất đai, biển trời, hải đảo bị kẻ khác xâm lấn.
Chủ Nhật, 3 tháng 3, 2013
NGỒI THIỀN GẶP BỤT
Nửa đêm thức giấc ngồi thiền
Bụt hiện lên hỏi :" có tiền khai mau "
Thưa bụt con chỉ ăn rau
Lương hưu còm cõi, con đâu có tiền !
" Thế mà ở các chùa chiền
Khắp nơi ta thấy có tiền... bay bay...
Hay là ngươi cứ nhón tay
Kiếm vài đồng lẻ ngày ngày mua rau ? "
Lạy bụt ! con chẳng dám đâu
Thiếu thốn đành chịu, chỉ cầu bình an !
Thứ Bảy, 2 tháng 3, 2013
CHỜ NGƯỜI KHÔN
Thằng bờm có cái quạt mo
Mà đòi đổi lấy tự do, nhân quyền !
Dù cho trời đất ngả nghiêng
Chẳng ai khờ dại đi tìm quạt mo
Tự do chẳng có ai cho
Nhân quyền cũng vậy, đang chờ người khôn
Chớ lo lắng, đừng bồn chồn
Để không tổn hại linh hồn Việt Nam
Mà đòi đổi lấy tự do, nhân quyền !
Dù cho trời đất ngả nghiêng
Chẳng ai khờ dại đi tìm quạt mo
Tự do chẳng có ai cho
Nhân quyền cũng vậy, đang chờ người khôn
Chớ lo lắng, đừng bồn chồn
Để không tổn hại linh hồn Việt Nam
Nghe bài hát " Những đồi hoa sim " Nhớ cụ Hữu Loan
Hoa sim của cụ tím trời
Nên chịu cay đắng một đời vì thơ
Nhân gian vẫn mãi ngẩn ngơ
Những đồi sim tím bơ vơ cõi người
Thừa nước mắt, thiếu nụ cười
Cứ hiên ngang, ngược dòng đời mà đi
Trồng cây, đẽo đá, kéo xe
Đã thôi cầm bút, bỏ nghề văn chương
Chiều hoang biền biệt thê lương
Cụ không quên chút khói hương cho đời
Tình người dẫu bạc như vôi
Mà vẫn tím ngát những đồi hoa sim.
Nên chịu cay đắng một đời vì thơ
Nhân gian vẫn mãi ngẩn ngơ
Những đồi sim tím bơ vơ cõi người
Thừa nước mắt, thiếu nụ cười
Cứ hiên ngang, ngược dòng đời mà đi
Trồng cây, đẽo đá, kéo xe
Đã thôi cầm bút, bỏ nghề văn chương
Chiều hoang biền biệt thê lương
Cụ không quên chút khói hương cho đời
Tình người dẫu bạc như vôi
Mà vẫn tím ngát những đồi hoa sim.
Thứ Sáu, 22 tháng 2, 2013
BẦM ƠI !
Đọc lại bài thơ " Bầm ơi !" của nhà thơ cách mạng Tố Hữu mới hiểu ngày xưa dân tin đảng và đảng yêu dân,
gần dân biết bao ! Dân yêu cán bộ của đảng như yêu con cái của mình, còn cán bộ của đảng coi dân như cha mẹ. Dân lo cho cán bộ, cán bộ lo cho dân để rồi chung sức chung lòng đánh đuổi kẻ thù, dựng xây đất nước. Nhờ sự gắn kết như cá với nước giữa đảng và dân mà dân tộc này đã đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác để dựng nên nước " Việt Nam dân chủ cộng hòa ". Nay thì sao ? đảng đã đứng trên nhân dân và làm cha mẹ dân ? cán bộ đảng đã trở thành quan lại cai trị dân. " Một bộ phận không nhỏ " cán bộ đảng đã thoái hóa biến chất lộng quyền, coi dân như cỏ rác, sống phè phỡn bằng tiền thuế của dân. " Nhóm lợi ích " độc đoán, độc quyền vơ vét của dân tạo ra tình trạng tham nhũng nặng nề, làm mất lòng tin của dân vào đảng, vào chế độ. Ngay cả người lãnh đạo cao nhất của đảng cúng phải than thở rằng " Đảng viên nhan nhản, cộng sản mấy người !" Tiếng gọi " Bầm ơi !" trong thơ Tố Hữu trước đây ít người còn nhớ. Xin được vịnh bài thơ này bằng bài " Bầm ơi ! " mới để phần nào hiểu được tình cảm " Quân với dân như cá với nước hiện nay " với ước mong " Bao giờ cho đến ngày xưa " :
BẦM ƠI !
Tố Hữu ơi ! Tố Hữu ơi !
Vịnh thơ ông lại thấy đời buồn thêm
Bầm ơi ! có rét không bầm ?
Heo heo gió núi lâm thâm mưa phùn
Bầm ra ruộng cấy bầm run
Ngồi xe máy lạnh con run hơn bầm
Con đi đánh chén mười năm
Làm sao mà nhớ đời bầm sáu mươi
Rượu bia con nốc say rồi
Thương gì bầm ở nhà ngồi bới khoai
Con về, mũ áo cân đai
Bầm ngồi vá mảnh áo dài nhuộm thâm
Tiền chùa con cứ du xuân
Bao nhiêu em út quây quần bên con
Bầm ơi ! xin chớ giận hờn
Làm quan con quyết phải bòn tiền dân
Mai này lỡ bước, sa chân
Vào tù con lại nhờ bầm thăm nuôi.
Thứ Năm, 21 tháng 2, 2013
MẤY VẦN NHÂN NGÀY HỘI LIM NĂM QUÝ TỴ 2013
( Tặng các bạn Trung tâm khuyến nông khuyến ngư Bắc Ninh )
Đến hẹn lại tới hội Lim
Dù trời mưa gió vẫn tìm em tôi
Đời này " Bèo dạt mây trôi "
Còn em vẫn cười " Ra ngõ mà trông "
Thuyền đời chìm nổi, long đong
Ta ngồi " Tựa mạn " mà lòng bâng khuâng
" Tay tiên ", chén rượu em nâng
" Rượu đào" chót uống anh rằng chưa say
Xin em thêm miếng trầu cay
Ăn vào cho tỏ những ngày xa nhau
Yêu rồi có cởi áo đâu
Chẳng cần nói dối " Qua cầu gió bay "
Tình yêu cuồng dại, ngất ngây
Lẩn vào câu hát làm say lòng người
" Giã bạn " không khóc chỉ cười
Mê đất Quan họ, " Người ơi ! đừng về ! "
Đến hẹn lại tới hội Lim
Dù trời mưa gió vẫn tìm em tôi
Đời này " Bèo dạt mây trôi "
Còn em vẫn cười " Ra ngõ mà trông "
Thuyền đời chìm nổi, long đong
Ta ngồi " Tựa mạn " mà lòng bâng khuâng
" Tay tiên ", chén rượu em nâng
" Rượu đào" chót uống anh rằng chưa say
Xin em thêm miếng trầu cay
Ăn vào cho tỏ những ngày xa nhau
Yêu rồi có cởi áo đâu
Chẳng cần nói dối " Qua cầu gió bay "
Tình yêu cuồng dại, ngất ngây
Lẩn vào câu hát làm say lòng người
" Giã bạn " không khóc chỉ cười
Mê đất Quan họ, " Người ơi ! đừng về ! "
Thứ Hai, 18 tháng 2, 2013
BĂN KHOĂN
Bây giờ mình đã về già
Sắp lên nóc tủ ngắm gà khỏa thân
Thế mà vẫn tập làm văn
Thế mà vẫn cứ gieo vần, tại sao ?
Chắc vì tổ quốc, đồng bào
Đã thành cái chợ ồn ào quanh năm
Chắc vì thời cuộc nhố nhăng
Nên già chưa hết băn khoăn vì đời
Dân mình khổ thế trời ơi !
Đã độc lập, vẫn đi đòi tự do !
Sắp lên nóc tủ ngắm gà khỏa thân
Thế mà vẫn tập làm văn
Thế mà vẫn cứ gieo vần, tại sao ?
Chắc vì tổ quốc, đồng bào
Đã thành cái chợ ồn ào quanh năm
Chắc vì thời cuộc nhố nhăng
Nên già chưa hết băn khoăn vì đời
Dân mình khổ thế trời ơi !
Đã độc lập, vẫn đi đòi tự do !
Thứ Ba, 12 tháng 2, 2013
TO VÀ NHỎ
Nước Việt mình bé nhỏ
Thắng ba đế quốc to
Mấy nước đế quốc to
Nhưng lá gan lại nhỏ
Nên chúng phải thua to
Dẫu dân ta thắng to
Mà nước mình nhỏ
Nước chúng ta rất nhỏ
Lại có thủ đô to
Tuy thủ đô rất to
Nhưng đường đi lại nhỏ
Trên những con đường nhỏ
Có rất nhiều nhà to
Trong những căn nhà to
Có nhiều cô bồ nhỏ
Của các ông làm to
Các ông làm quan to
Thường xách cái cặp nhỏ
Cái cặp thường rất nhỏ
Lại chứa dự án to
Nhiều dự án rất to
Nhưng hiệu quả lại nhỏ
Hiệu quả dự án nhỏ
Nên thất thoát rất to
Mặc dù thất thoát to
Nhưng khuyết điểm lại nhỏ
Khuyết điểm coi là nhỏ
Vì họ làm quan to
Tuy họ làm quan to
Nhưng cái đầu lại nhỏ
Cái đầu tuy bé nhỏ
Nhưng lòng tham lại to
Vì lương tâm rất nhỏ
Dân mình bực bội to
Vì nước mình mãi nhỏ
Thắng ba đế quốc to
Mấy nước đế quốc to
Nhưng lá gan lại nhỏ
Nên chúng phải thua to
Dẫu dân ta thắng to
Mà nước mình nhỏ
Nước chúng ta rất nhỏ
Lại có thủ đô to
Tuy thủ đô rất to
Nhưng đường đi lại nhỏ
Trên những con đường nhỏ
Có rất nhiều nhà to
Trong những căn nhà to
Có nhiều cô bồ nhỏ
Của các ông làm to
Các ông làm quan to
Thường xách cái cặp nhỏ
Cái cặp thường rất nhỏ
Lại chứa dự án to
Nhiều dự án rất to
Nhưng hiệu quả lại nhỏ
Hiệu quả dự án nhỏ
Nên thất thoát rất to
Mặc dù thất thoát to
Nhưng khuyết điểm lại nhỏ
Khuyết điểm coi là nhỏ
Vì họ làm quan to
Tuy họ làm quan to
Nhưng cái đầu lại nhỏ
Cái đầu tuy bé nhỏ
Nhưng lòng tham lại to
Vì lương tâm rất nhỏ
Dân mình bực bội to
Vì nước mình mãi nhỏ
Thứ Hai, 28 tháng 1, 2013
MẤY VẦN GỬI CÁC CỤ VỀ HƯU
HƯU
Về hưu là bạn đã già
Tài cao cũng chỉ đuổi gà được thôi
Hoàng hôn buông xuống mất rồi
Đò chiều lạc bến thả trôi giữa dòng
Như là trời đã vào đông
Chăn đời khó đắp ấm lòng được đâu
Ai rồi cũng bạc mái đầu
Cuộc đời nào cũng ngấm màu thời gian
Như là hoa nở hoa tàn
Đấm đá giành giật, luận bàn làm chi
Lợi quyền như mẩu bánh mì
Hư danh để gió thổi đi mất rồi
Chi bằng sống với nụ cười
Vui cùng con cháu, làm người thảnh thơi
Sống vui, sống khỏe, yêu đời
Ung dung, thong thả là người về hưu.
VÔ TƯ
Già rồi cần sống vô tư
Miếng ăn, hớp uống nên từ từ thôi
Riêng đường lên đến cõi trời
Ra đi đột ngột cứ cười mà đi !
VỀ HƯU ÍT ĐI CHƠI
Về hưu sao chẳng đi chơi
Thời gian lắm thế, không ngồi buôn dưa ?
Chuyện nhà nhặt nhạnh có thừa
Chuyện người nhào nặn, sớm trưa đỡ buồn
Đương chức ra cúi vào luồn
Về hưu vẫn bệnh dạy khôn cho người
Ngồi lê chọc gậy khắp nơi
Làm cho vẩn đục cuộc đời vô tư
Già rồi mà vẫn còn hư
Mồm loa mép giải, y như thằng khùng
Thừa hơi nghĩ chuyện lung tung
Mua thù chuốc oán để lòng không yên
Chót đời dở dại dở điên
Sống chưa yên phận mua phiền vào thân
Hết rồi ! còn được mấy xuân
Già đời sao vẫn lăn tăn vì đời ?
Về hưu, tớ chả đi chơi
Thời gian ít lắm, không ngồi buôn dưa
Khi tửu sớm, lúc trà trưa
Trồng cây, đọc sách, ngâm thơ nghiệm đời
Già rồi sống để thảnh thơi
Cho nên tớ chẳng thích ngồi buôn dưa !
Về hưu là bạn đã già
Tài cao cũng chỉ đuổi gà được thôi
Hoàng hôn buông xuống mất rồi
Đò chiều lạc bến thả trôi giữa dòng
Như là trời đã vào đông
Chăn đời khó đắp ấm lòng được đâu
Ai rồi cũng bạc mái đầu
Cuộc đời nào cũng ngấm màu thời gian
Như là hoa nở hoa tàn
Đấm đá giành giật, luận bàn làm chi
Lợi quyền như mẩu bánh mì
Hư danh để gió thổi đi mất rồi
Chi bằng sống với nụ cười
Vui cùng con cháu, làm người thảnh thơi
Sống vui, sống khỏe, yêu đời
Ung dung, thong thả là người về hưu.
VÔ TƯ
Già rồi cần sống vô tư
Miếng ăn, hớp uống nên từ từ thôi
Riêng đường lên đến cõi trời
Ra đi đột ngột cứ cười mà đi !
VỀ HƯU ÍT ĐI CHƠI
Về hưu sao chẳng đi chơi
Thời gian lắm thế, không ngồi buôn dưa ?
Chuyện nhà nhặt nhạnh có thừa
Chuyện người nhào nặn, sớm trưa đỡ buồn
Đương chức ra cúi vào luồn
Về hưu vẫn bệnh dạy khôn cho người
Ngồi lê chọc gậy khắp nơi
Làm cho vẩn đục cuộc đời vô tư
Già rồi mà vẫn còn hư
Mồm loa mép giải, y như thằng khùng
Thừa hơi nghĩ chuyện lung tung
Mua thù chuốc oán để lòng không yên
Chót đời dở dại dở điên
Sống chưa yên phận mua phiền vào thân
Hết rồi ! còn được mấy xuân
Già đời sao vẫn lăn tăn vì đời ?
Về hưu, tớ chả đi chơi
Thời gian ít lắm, không ngồi buôn dưa
Khi tửu sớm, lúc trà trưa
Trồng cây, đọc sách, ngâm thơ nghiệm đời
Già rồi sống để thảnh thơi
Cho nên tớ chẳng thích ngồi buôn dưa !
Thứ Sáu, 25 tháng 1, 2013
KHÓ LẤY VỢ QUÁ
Mình có thằng cháu ruột năm nay đã xấp xỉ tuổi bốn mươi. Nó học hành đến nơi đến chốn, có bằng cấp hẳn hoi. Người ngợm cao ráo, mặt mũi khôi ngô, có thể nói vào diện đẹp trai nữa. Ấy vậy mà chẳng thấy nó yêu đương và có ý định vợ con gì cả. Mỗi khi tết đến xuân về nó vẫn diện oách, miệng cười tươi như công tử con nhà giàu. hỏi chuyện vợ con nó chỉ cười cười, lảng lảng. Một lần mình hỏi thẳng rằng tại sao cháu chậm đường vợ con thế, nó không nói câu nào mà đưa cho mình bài thơ lục bát đưới đây:
LẤY VỢ THẾ NÀO ?
Vô phúc lấy vợ trẻ ranh
Suốt ngày trang điểm chỉ rình đi chơi
Nhà không bát đũa soong nồi
Tháng sáu chục bữa ăn nơi cuối đường
Cãi nhau là chuyện bình thường
Chẳng bao giờ có tình thương mặn mà
Vô phúc lấy phải vợ già
Suốt ngày ủ rũ như gà Hát năm
Động mưa, động gió là nằm
Một tuần sáu bận đau chân, nhức đầu
Nếu lấy cô vợ nhà giàu
Quanh năm chả có một câu tâm tình
Nó chỉ ưa sống một mình
Quên cả bố mẹ, gia đình anh em
Không may lấy vợ nghèo hèn
Cả đời chúi mũi kiếm tiền về tiêu
Đồng vào chả được bao nhiêu
Đồng ra ồng ộc hết kêu lại gào
Bây giờ lấy vợ thế nào ?
Hay là ở vậy xin chào tình yêu !
Đọc xong bài thơ của nó mình vừa thấy có lý, vừa thấy vô lý. Có lẽ nó đúng còn mình sai chăng ?
Ngày xưa trước khi lấy vợ mình có nghĩ ngợi quái gì đâu, khổ cả một đời là phải. Chết vì yêu là thế ! Lũ trẻ bây giờ nó khôn hơn mình, nhưng liệu nó có tìm được tình yêu không nhỉ ?
LẤY VỢ THẾ NÀO ?
Vô phúc lấy vợ trẻ ranh
Suốt ngày trang điểm chỉ rình đi chơi
Nhà không bát đũa soong nồi
Tháng sáu chục bữa ăn nơi cuối đường
Cãi nhau là chuyện bình thường
Chẳng bao giờ có tình thương mặn mà
Vô phúc lấy phải vợ già
Suốt ngày ủ rũ như gà Hát năm
Động mưa, động gió là nằm
Một tuần sáu bận đau chân, nhức đầu
Nếu lấy cô vợ nhà giàu
Quanh năm chả có một câu tâm tình
Nó chỉ ưa sống một mình
Quên cả bố mẹ, gia đình anh em
Không may lấy vợ nghèo hèn
Cả đời chúi mũi kiếm tiền về tiêu
Đồng vào chả được bao nhiêu
Đồng ra ồng ộc hết kêu lại gào
Bây giờ lấy vợ thế nào ?
Hay là ở vậy xin chào tình yêu !
Đọc xong bài thơ của nó mình vừa thấy có lý, vừa thấy vô lý. Có lẽ nó đúng còn mình sai chăng ?
Ngày xưa trước khi lấy vợ mình có nghĩ ngợi quái gì đâu, khổ cả một đời là phải. Chết vì yêu là thế ! Lũ trẻ bây giờ nó khôn hơn mình, nhưng liệu nó có tìm được tình yêu không nhỉ ?
Thứ Năm, 17 tháng 1, 2013
MẤY VẦN TẶNG TRUNG TÂM KHUYẾN NÔNG BẮC NINH
QUÊ EM ĐỔI MỚI
Tôi đâu có biết làm thơ
Đến quê em, thấy ngẩn ngơ nỗi lòng
Ngày xưa mưa ngập trắng đồng
Bây giờ hai vụ mênh mông lúa vàng
Đường bê tông chạy quanh làng
Hai bên rợp bóng những hàng cây xanh
Một vùng ruộng trũng buồn tênh
Đã thành ao cá, đã thành vườn cây
Cá tôm từng mẻ lưới đầy
Góp thành những phố nhà xây mái bằng
Đêm về đèn tựa hoa dăng
Điện lung linh sáng một vùng trời sao
Vẳng nghe trên từng gác cao
Tiếng ca quan họ xôn xao cõi lòng
Tình quê lai láng mênh mông
Hồn quê tỏa sắc hương nồng bay xa
Làng em đổi thịt thay da
Ấy là đât nước nở hoa tháng ngày.
CẦN CÔ KHUYẾN NÔNG
Hôm qua tập huấn ngoài đình
Thấy cô cán bộ xinh xinh giảng bài
Em càng nói, tôi càng say
Cả làng sẽ cấy lúa lai vụ này
Hay là em ở lại đây
Để cùng gieo giống cấy cày bên nhau
Vụ này và những vụ sau
Ruộng mình trình diễn đứng đầu cả thôn
Bà con nô nức tiếng đồn
Nhờ cô mà lúa tốt hơn bội phần
U tôi cứ hỏi mấy lần
Con xem vụ tới có cần gì không ?
Cần cô cán bộ khuyến nông
Nhưng chưa thấy bụi tơ hồng ở đâu !!!
EM NUÔI CÁ CHIM
Ao nhà em thả cá chim
Đây là giống mới thử xem thế nào
Thỉnh thoảng anh khuyến nông vào
Kiểm tra đàn cá lần nào cũng khen
Cuối năm, em đánh cá lên
Đem ra chợ bán thu tiền gấp ba
Sang năm đào rộng ao ra
Cá chim em thả gấp ba bốn lần !
DÙNG DẰNG
Dùng dằng chẳng nỡ chia tay
Mặc cho cuộc họp sáng nay tan rồi
Sao em cứ thấy bồi hồi
Âm vang trong dạ nụ cười khuyến nông
Anh nói với cả tấm lòng
Em nghe mà hiểu ruộng đồng que hương
Anh về gửi nhớ trao thương
Cùng làng xóm vạch con đường làm ăn
Bà con đôi chút băn khoăn
Anh cười " Dẫu gặp khó khăn ngại gì "
Giống lúa mới sẽ nhập về
Có Cô kỹ thuật mọi bề lo toan
Thuốc sâu, phân bón an toàn
Chắc chắn sẽ có mùa vàng bội thu
Ven làng nước đọng ao tù
Hò nhau mạnh dạn đầu tư đổi đời
Muốn giàu gian khó vẫn cười
VAC nhắc mọi người làm theo
Dựng trại nuôi gà, nuôi heo
Đầm hồ cải tạo, thu nhiều cá tôm
Cả làng ấm áo, no cơm
Quê mình nhất định giàu hơn bây giờ
Anh nói làm em ngẩn ngơ
Không biết anh có vợ chưa...để tìm
Tôi đâu có biết làm thơ
Đến quê em, thấy ngẩn ngơ nỗi lòng
Ngày xưa mưa ngập trắng đồng
Bây giờ hai vụ mênh mông lúa vàng
Đường bê tông chạy quanh làng
Hai bên rợp bóng những hàng cây xanh
Một vùng ruộng trũng buồn tênh
Đã thành ao cá, đã thành vườn cây
Cá tôm từng mẻ lưới đầy
Góp thành những phố nhà xây mái bằng
Đêm về đèn tựa hoa dăng
Điện lung linh sáng một vùng trời sao
Vẳng nghe trên từng gác cao
Tiếng ca quan họ xôn xao cõi lòng
Tình quê lai láng mênh mông
Hồn quê tỏa sắc hương nồng bay xa
Làng em đổi thịt thay da
Ấy là đât nước nở hoa tháng ngày.
CẦN CÔ KHUYẾN NÔNG
Hôm qua tập huấn ngoài đình
Thấy cô cán bộ xinh xinh giảng bài
Em càng nói, tôi càng say
Cả làng sẽ cấy lúa lai vụ này
Hay là em ở lại đây
Để cùng gieo giống cấy cày bên nhau
Vụ này và những vụ sau
Ruộng mình trình diễn đứng đầu cả thôn
Bà con nô nức tiếng đồn
Nhờ cô mà lúa tốt hơn bội phần
U tôi cứ hỏi mấy lần
Con xem vụ tới có cần gì không ?
Cần cô cán bộ khuyến nông
Nhưng chưa thấy bụi tơ hồng ở đâu !!!
EM NUÔI CÁ CHIM
Ao nhà em thả cá chim
Đây là giống mới thử xem thế nào
Thỉnh thoảng anh khuyến nông vào
Kiểm tra đàn cá lần nào cũng khen
Cuối năm, em đánh cá lên
Đem ra chợ bán thu tiền gấp ba
Sang năm đào rộng ao ra
Cá chim em thả gấp ba bốn lần !
DÙNG DẰNG
Dùng dằng chẳng nỡ chia tay
Mặc cho cuộc họp sáng nay tan rồi
Sao em cứ thấy bồi hồi
Âm vang trong dạ nụ cười khuyến nông
Anh nói với cả tấm lòng
Em nghe mà hiểu ruộng đồng que hương
Anh về gửi nhớ trao thương
Cùng làng xóm vạch con đường làm ăn
Bà con đôi chút băn khoăn
Anh cười " Dẫu gặp khó khăn ngại gì "
Giống lúa mới sẽ nhập về
Có Cô kỹ thuật mọi bề lo toan
Thuốc sâu, phân bón an toàn
Chắc chắn sẽ có mùa vàng bội thu
Ven làng nước đọng ao tù
Hò nhau mạnh dạn đầu tư đổi đời
Muốn giàu gian khó vẫn cười
VAC nhắc mọi người làm theo
Dựng trại nuôi gà, nuôi heo
Đầm hồ cải tạo, thu nhiều cá tôm
Cả làng ấm áo, no cơm
Quê mình nhất định giàu hơn bây giờ
Anh nói làm em ngẩn ngơ
Không biết anh có vợ chưa...để tìm
Thứ Ba, 15 tháng 1, 2013
TRÁCH NGƯỜI QUAN HỌ
" Người ơi ! Người ở, đừng về "
Dùng dằng, ai nỡ bước đi được nào ?
" Tay tiên nâng chén rượu đào "
Anh chót uống vào nên ngấm men say
Bên cầu tà áo em bay
Gió đem mây tím trải đầy mặt sông
Chia tay là nhớ là mong
Mà sao em nỡ dứt lòng xa tôi
Thế là quan họ đi rồi
Biệt ly có nhắn gửi lời nào đâu
Lơ thơ như nước sông Cầu
Lững lờ chảy mãi, hát câu đưa đò !
( Mấy vần trước ngày hội Lim 2013 )
Dùng dằng, ai nỡ bước đi được nào ?
" Tay tiên nâng chén rượu đào "
Anh chót uống vào nên ngấm men say
Bên cầu tà áo em bay
Gió đem mây tím trải đầy mặt sông
Chia tay là nhớ là mong
Mà sao em nỡ dứt lòng xa tôi
Thế là quan họ đi rồi
Biệt ly có nhắn gửi lời nào đâu
Lơ thơ như nước sông Cầu
Lững lờ chảy mãi, hát câu đưa đò !
( Mấy vần trước ngày hội Lim 2013 )
BỐN MÙA
Mùa xuân em đi bên anh
Lúa chiêm vừa cấy đã xanh thắm rồi
Chiếu chèo trong vắt tiếng cười
Dân làng vào đám rực trời cờ hoa
Hè về trời đất giao hòa
Gió lành từ cánh đồng xa tràn về
Lúa vàng chật cả lối đi
Trăng soi đèn để dân quê thả diều
Trời thu xanh đến là yêu
Mặt hồ tím biếc sóng chiều lăn tăn
Từng đàn cá lội tung tăng
Lá thu rơi dưới ánh trăng vội vàng
Đông tới làng xóm rộn ràng
Gặt mùa nhanh gọn, sớm làm ngô khoai
Mặc cho gió rét mưa bay
Làng tôi, ai cũng mê say làm giàu
Dù ai đi đâu, về đâu
Bốn mùa nhớ mãi sắc màu quê hương.
( Mấy vần tặng các cụ hội thơ làng Giàu, Từ Sơn, Bắc Ninh )
Lúa chiêm vừa cấy đã xanh thắm rồi
Chiếu chèo trong vắt tiếng cười
Dân làng vào đám rực trời cờ hoa
Hè về trời đất giao hòa
Gió lành từ cánh đồng xa tràn về
Lúa vàng chật cả lối đi
Trăng soi đèn để dân quê thả diều
Trời thu xanh đến là yêu
Mặt hồ tím biếc sóng chiều lăn tăn
Từng đàn cá lội tung tăng
Lá thu rơi dưới ánh trăng vội vàng
Đông tới làng xóm rộn ràng
Gặt mùa nhanh gọn, sớm làm ngô khoai
Mặc cho gió rét mưa bay
Làng tôi, ai cũng mê say làm giàu
Dù ai đi đâu, về đâu
Bốn mùa nhớ mãi sắc màu quê hương.
( Mấy vần tặng các cụ hội thơ làng Giàu, Từ Sơn, Bắc Ninh )
Chủ Nhật, 6 tháng 1, 2013
TĂNG LƯƠNG
Nghe đâu sắp được tăng lương
Hoan hô nhà nước vẫn thương dân nghèo
Làm công thân phận bọt bèo
Lại thêm có chút tiền tiêu vài ngày
Chỉ lo giá ở trên mây
Lương bò dưới đất với tay kêu trời
Cuộc sống vẫn cứ chơi vơi
Giá lương - lương giá chưa thôi diễn trò
Thị trường múa tít thò lò
An sinh xã hội bao giờ mới ngon
Lương chồng, lương vợ, lương con
Đi ba buổi chợ chỉ còn lương tâm
Lương tâm đem chặt ra hầm
Trộn rau muống luộc khen thầm là ngon.
Hoan hô nhà nước vẫn thương dân nghèo
Làm công thân phận bọt bèo
Lại thêm có chút tiền tiêu vài ngày
Chỉ lo giá ở trên mây
Lương bò dưới đất với tay kêu trời
Cuộc sống vẫn cứ chơi vơi
Giá lương - lương giá chưa thôi diễn trò
Thị trường múa tít thò lò
An sinh xã hội bao giờ mới ngon
Lương chồng, lương vợ, lương con
Đi ba buổi chợ chỉ còn lương tâm
Lương tâm đem chặt ra hầm
Trộn rau muống luộc khen thầm là ngon.
Thứ Sáu, 4 tháng 1, 2013
NGƯỜI VIỆT HÈN KÉM
Nói người Việt hèn kém có thể bị đánh giá là nhận thức sai lầm, là lời nói ngộ nhận và mang tính phản động. Dân tộc hèn kém thì làm sao có thể ba lần đánh tan quân Nguyên - Mông từng làm nhiều nước khiếp sợ trước gót giày xâm lăng của chúng ? Dân tộc hèn kém thì làm sao có thể đánh bại ba đế quốc to là Nhật, Pháp và Mỹ ? Dân tộc hèn kém thì làm sao có một thời ra ngõ gặp anh hùng ? Nhưng nhìn đi thì cũng phải ngó lại, nếu chúng ta không hèn kém tại sao lại bị giặc Tàu đô hộ 1000 năm và giặc Pháp đô hộ 80 năm? Không hèn kém tại sao chúng ta luôn phải lo lắng và triều cống phương Bắc ? Không hèn kém tại sao chúng ta luôn bị xếp vào hàng các nước nhược tiểu mà chưa bao giờ được đứng trong hàng ngũ các nước giàu mạnh, dân chủ, văn minh ? Có lẽ do chúng ta luôn nghèo khó. Chúng ta luôn là dân tộc nổi tiếng chống xâm lược vì luôn bị bắt nạt. Nhưng chúng ta không biết cách phát triển kinh tế xã hội và chậm tiếp thu văn minh nhân loại. Chúng ta đánh nhau giỏi nhưng kiếm ăn tồi. Nghèo khó liên miên nên chúng ta kém và hèn theo đúng nghĩa của những kẻ lúc nào cũng chỉ nghĩ đến miếng cơm , manh áo. Điều đó làm chúng ta cạn nghĩ và chưa bao giờ thoát khỏi sự kiềm chế của tư duy phong kiến cổ hủ, nó làm cho dân tộc luôn thiển sận và đau khổ. suy cho cùng chúng ta đang tự kìm hãm nếu không nhận ra nhược điểm của bản thân mình. Chúng ta vốn có năng lực sinh tồn mạnh mẽ nên đễ thích nghi và khó khăn nào cũng có thể vượt qua. Nhưng mỗi khi chúng ta làm được một vài việc nào đó để thoát hoàn cảnh khó khăn thì lại sớm thỏa mãn và rất hay ngồi lâu để nhấm nháp thành tựu rồi tự sướng với mình, vênh váo với người khác. Cho nên chúng ta không có nhiều thành công lớn lao, mang tính liên tục, đảm bảo cho dân tộc có được thành quả lâu bền. Mặc dầu tầng lớp lãnh đạo của chúng ta luôn kêu gọi " Đoàn kết - đoàn kết- đại đoàn kết " nhưng chúng ta lại là những kẻ thiếu đồng lòng nhất thế giới trong công cuộc cải tạo, xây dựng và gìn giữ non sông. Một người việt là một người thông thái. Hai người viêt là hai kẻ bình thường. Nhiều người Việt là một lũ đần độn. Sao thế nhỉ ? Có lẽ do chúng ta nông cạn trong suy nghĩ, luôn thiếu kiến thức nhưng lúc nào cũng vỗ ngực mình biết hơn cả, chẳng cần nghe ai. Trí khôn của chúng ta luôn thua kém mọi người nên luôn lấy cái khôn vặt làm cơ sở cho tư duy, lúc nào cũng tự cho mình khôn ngoan hơn người khác. Người việt có thói quen nhẹ về lý, nặng về tình nên trực giác thường nóng lạnh, tình cảm khó lường, vồn vã thiết tha đấy mà căm giận cáu xé nhau cũng ngay đấy, yêu nhau lắm rồi cắn nhau đau, không biết cách sử lý khi va chạm quyền lợi. Chúng ta thường ưa danh vọng hão lại không thích sống bằng kỷ luật tự giác mà chỉ ưa thể chế do bề trên có quyền lực đưa xuống. Chúng ta có thói quen áp đặt luật lệ cho người khác còn mình lại muốn tự do. Chúng ta không thích tự mình cố gắng mà thích lệ thuộc, dựa dẫm vào người khác. Tư duy làm chủ bản thân của dân tộc bị xóa nhòa, tạo đất sống cho những tư tưởng, những chủ nghĩa ở những xứ sở xa lạ thâm nhập làm phân tán tư tưởng dân tộc, gây ra khủng hoảng đường hướng, khủng hoảng niềm tin. Chúng ta thiếu can đảm khi đối mặt với cường quyền và thiếu đạo đức khi chỉ biết thu vén cho mình mà không dám nói thẳng nói thật lại đồng lõa với sự giả dối. Chúng ta đặt lợi ích của cá nhân, dòng họ, lợi ích nhóm lên trên lợi ích của trăm họ. Nhiều người trong số chúng ta bi quan và thiếu hy vọng vào bộ máy điều hành đất nước nhưng không dám đấu tranh mà chỉ âm thầm than thở.
Chúng ta không muốn mãi là một dân tộc hèn kém. Các ông lãnh đạo chúng ta cũng đang loay hoay tìm cách làm cho đất nước thoát ra khỏi hèn kém. Nhưng cả quan và dân đều chưa nhận ra mình là những kẻ phải chịu trách nhiệm về sự hèn kém của dân tộc. Người nọ đổ lỗi cho người kia. Toàn dân, toàn đảng hãy nhận rõ sự hèn kém của mình để làm cuộc cách mạng tư tưởng và hành động của mình trước khi làm cuộc cách mạng đưa dân tộc này thoát khỏi hèn kém. Hãy dũng cảm nói thật, làm thật, không tự sướng, không lừa dối che đậy, dám chỉ ra và thừa nhận sai lầm mà không bi quan, không than thân trách phận, không chán nản hay phá bĩnh. Khi chúng ta nhìn rõ mình để rũ bỏ các nhược điểm nêu trên, chúng ta sẽ không còn là dân tộc hèn kém./.
Thứ Tư, 2 tháng 1, 2013
CHẲNG CÓ CÁI GÌ MUÔN NĂM
Chẳng có cái gì muôn năm
Thế mà vẫn cứ tưởng nhầm tung hô
Rõ là một lũ ngây ngô
Cái muôn năm ấy bây giờ ở đâu ?
Trải qua một cuộc bể dâu
Có ai biết được đời sau thế nào
Chúa trời ngồi tít trên cao
Phật không nhìn thấy lẫn vào hư vô
Con người đầu óc xô bồ
Nghĩ ra lắm chuyện dựng cờ giết nhau
Vĩ nhân kẻ trước người sau
Chơi trò xúi giục cho đau nỗi đời
Bao nhiêu " chân lý " dở hơi
Báy nhiêu máu chảy đầu rơi hãi hùng
Nhân gian thành cõi mông lung
Con người tham vọng là không bến bờ
Chủ thuyết là thứ giả vờ
Là ảo tưởng, là giấc mơ không thành
Muôn năm là cái chẳng lành
Muôn năm là cái háo danh thôi mà !
Thế mà vẫn cứ tưởng nhầm tung hô
Rõ là một lũ ngây ngô
Cái muôn năm ấy bây giờ ở đâu ?
Trải qua một cuộc bể dâu
Có ai biết được đời sau thế nào
Chúa trời ngồi tít trên cao
Phật không nhìn thấy lẫn vào hư vô
Con người đầu óc xô bồ
Nghĩ ra lắm chuyện dựng cờ giết nhau
Vĩ nhân kẻ trước người sau
Chơi trò xúi giục cho đau nỗi đời
Bao nhiêu " chân lý " dở hơi
Báy nhiêu máu chảy đầu rơi hãi hùng
Nhân gian thành cõi mông lung
Con người tham vọng là không bến bờ
Chủ thuyết là thứ giả vờ
Là ảo tưởng, là giấc mơ không thành
Muôn năm là cái chẳng lành
Muôn năm là cái háo danh thôi mà !
Thứ Ba, 1 tháng 1, 2013
VÔ THƯỜNG
Khi còn sống, giàu sang không kể xiết
Lúc chết rồi, có mang được gì đâu !
Tiền bạc nhiều cho người sống chia nhau
Bạn quấn vào mình chỉ vài vuông vải trắng
Dẫu có vác trăm vòng hoa đến tặng
Mắt nhắm nghiền, đâu thấy sắc màu tươi
Khi ván thiên đã đóng sập xuống rồi
Trong sáu tấm không gian mờ mịt tối
Bạn nằm đó chân ruỗi dài nhàn rỗi
Có nghe gì kèn thổi tò tí te
Lời kêu than và tiếng khóc não nề
Bạn để mặc trần gian nghe hộ cả
Nằm lặng lẽ giữa đám người ốn ã
Lo khói hương và vất vả dọn mâm
Rượu thịt nhiều mà bạn chẳng buồn ăn
Để giành cả cho những người còn sống
Là hết vênh vang, là thôi ước vọng
Xem đời người như chiếc bóng câu qua
Vất vưởng, chập chờn, vào đó lại đi ra
Ai cũng bảo trần gian là quán trọ
Thân phận con người không bằng ngọn cỏ
Cỏ yếu mềm với kiếp sống nhỏ nhoi
Người nằm xuống rồi tan đi dưới mộ
Cỏ vẫn xanh ngan ngát tận chân trời.
Lúc chết rồi, có mang được gì đâu !
Tiền bạc nhiều cho người sống chia nhau
Bạn quấn vào mình chỉ vài vuông vải trắng
Dẫu có vác trăm vòng hoa đến tặng
Mắt nhắm nghiền, đâu thấy sắc màu tươi
Khi ván thiên đã đóng sập xuống rồi
Trong sáu tấm không gian mờ mịt tối
Bạn nằm đó chân ruỗi dài nhàn rỗi
Có nghe gì kèn thổi tò tí te
Lời kêu than và tiếng khóc não nề
Bạn để mặc trần gian nghe hộ cả
Nằm lặng lẽ giữa đám người ốn ã
Lo khói hương và vất vả dọn mâm
Rượu thịt nhiều mà bạn chẳng buồn ăn
Để giành cả cho những người còn sống
Là hết vênh vang, là thôi ước vọng
Xem đời người như chiếc bóng câu qua
Vất vưởng, chập chờn, vào đó lại đi ra
Ai cũng bảo trần gian là quán trọ
Thân phận con người không bằng ngọn cỏ
Cỏ yếu mềm với kiếp sống nhỏ nhoi
Người nằm xuống rồi tan đi dưới mộ
Cỏ vẫn xanh ngan ngát tận chân trời.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)