Thứ Bảy, 28 tháng 1, 2012

GIÀ RỒI CŨNG CẦN ĐƯỢC YÊU

Ai bảo già rồi thì hết  yêu ? Chẳng ai cấm được người già đi tìm một nửa mới của mình khi nửa cũ đã mất. Các cụ khi đã hoàn thành nghĩa vụ với nhà nước, với xã hội,với gia đình đến tuổi về hưu nhiều cụ còn khỏe lắm nhất là các cụ trước đây có tiền, có quyền thì sức lực càng dẻo dai. Bởi vậy "của quý" của các cụ không thể nghỉ hưu được, nó cần hoạt động đến lúc con tim các cụ không đập nữa mới thôi. Hơn nữa các em út có công nhận các cụ già đâu nếu trong túi các cụ có nhiều tiền. Có tiền là các cụ trẻ lại ngay. Chẳng thế mà các em ở quán karaoke lại có thơ rằng "
      Nhìn xa tưởng bác đã già
Đến gần chỉ đáng gọi là chú thôi
     Cầm tay đích thị anh rồi
Đặt lưng nằm xuống là tôi với mình
Các em út quan niệm về tuổi tác và cách xưng hô linh động như thế làm sao mà tuổi già không rung động cơ chứ. Mặt khác, các cụ có tiền, có quyền thường trẻ lâu, dân gian có mấy vần lục bát khen các cụ như sau:
                Sáu mươi là mới dậy thì
         Đến bảy mươi tuổi mới đi vào đời
                Tám mươi là tuổi ăn chơi
         Đến chín mươi chẵn nghỉ ngơi về già
Tục ngữ có câu " Răng chắc cặc bền " nên già rồi mà nhu cầu tình tính tang còn cao lắm. Bởi vậy nên chẳng lạ gì báo chí đưa tin có cụ già bỏ cả gia sản con cái để tạo lập cuộc sống " Một túp lều tranh, hai trái tim vàng" ngoài vỉa hè! Lại có cụ quyền cao chức trọng, đạo đức đầy mình, lúc nào cũng khuyên đồng bào noi theo tấm gương Bác Hồ mà vợ chết chưa đầy năm đã phải lòng và quyết cưới cô Tấm kém mình gần ba chục cái xuân xanh. Các cụ cần tình yêu và cần lấy vợ, chuyện ấy chẳng có gì sai. Gia đình, con cái cháu chắt nên ủng hộ và hoan nghênh. Họ chẳng có gì phạm luật và cũng chẳng làm hại gì đến thuần phong mỹ tục! Chỉ có điều khuyên các cụ tránh tình trạng " Yêu thật nhiều mà chẳng được bao nhiêu - Yêu là chết ở trong lòng một ít " Già rồi cũng cần được yêu, xin hoan hô tình yêu các cụ !

XUÂN NHÂM THÌN - 2012

        Xuân về mà rét tái tê
Tết đến hàng họ đắt ghê cả người
       Lương tăng một giá tăng mười
Công nhân thấm thía cuộc đời cần lao
       Mở cửa là gió ùa vào
Đem theo cái lạnh xôn xao dân tình
       Lộc xuân vừa nhú trên cành
Gặp ngay băng giá màu xanh đâu còn
       Thôi ! Làm một chén rượu con
Cho đỡ tủi hổ cái hồn ngày xuân.




     Chẳng thấy hương nồng của gió xuân
     Ngoài kia mưa lạnh rắc đầy sân
     Bạn hữu mải mê đi tìm tết
     Còn ta ngồi tập tọe gieo vần
     Có lẽ giàu sang chưa đến vận
     Tuổi già lại trói chặt đôi chân
     Nên nỗi xuân về ngơ ngác lắm
     Rùng mình trong cái rét mùa xuân.




         Xuân nhâm thìn đã đến rồi
Chúc cho nước Việt người người thương nhau
        Trải qua mấy cuộc bể dâu
Bây giờ mới ngấm nỗi đau nhân tình
        Dựng xây đất nước thanh bình
Mà sao cuộc sống lình sình chưa yên
       Làm quan chỉ biết có tiền
Làm dân chỉ biết lặng im cúi đầu
      Sĩ phu luồn lách cửa sau
Cầu an trục lợi để mau có quyền
      Non sông đang thiếu người hiền
Bão giông đe dọa con thuyền nhân sinh
      Xin đừng ai sống một mình
Vì tiền quên cả màu xanh cây đời
      Chắp tay lạy phật trên trời
Cho dân nước Việt người người thương nhau./.

BẤT BÌNH

    Đọc báo thấy vụ cưỡng chế đất ở  Tiên Lãng Hải Phòng mà bất bình quá. chưa biết các cơ quan công quyền giải quyết vụ này ra sao nhưng chắc hành động chống người thi hành công vụ của gia đình anh Vươn sẽ bị pháp luật trừng trị. Chỉ lo một nỗi không biết những kẻ bắt buộc gia đình anh Vươn phải manh động như vậy có bị đưa ra xét xử hay không? Mình là một người làm tôm cá giống anh Vươn, không lạ gì cái cách giao đất khoán đầm của chính quyền các xã, khó mà thay đổi các cách hành xử của chính quyền với dân nếu không thay đổi luật đất đai và không cải tổ tư pháp. Kêu ai bây giờ nhỉ? Kêu trời có lẽ trời cũng chẳng biết làm gì. Biết vậy nhưng cứ làm vài vần cho đỡ tức:
        Ta giờ dở dở điên điên
Muốn đem thế sự tâu lên cửa trời
       Trần gian đất chật mất rồi
Bon chen lẫn lộn cả người lẫn ma
        Đất không thuận nhân chẳng hòa
Trắng đen, thật giả ,chính tà biết đâu
       Vừa nghe, trời đã lầu bầu
Nhà người chẳng hiểu nỗi dau nhân tình
       Xưa nay muôn sự bất bình
Thử đưa ra chốn pháp đình mà xem
        Nơi ấy trời cũng phải Tiền
Nếu không trời hóa bóng đêm mịt mù
        Nhà ngươi ngu thật là ngu