Thằng Cuội ngồi trên cung trăng
Điện về trái đất, kêu rằng mình oan
Xét xem cái thói gian ngoan
Nhân gian quá tệ có làm sao đâu ?
Người ta lừa dối lẫn nhau
Càng điêu, càng đểu, càng mau có tiền
Quan thì hiếm thấy người hiền
Suốt ngày chém gió, huyên thuyên đủ điều
Tiền dân cứ việc ăn tiêu
Cậy quyền thỏa sức nói điêu, làm bừa
Nhà buôn dối trá như đùa
Thi nhau quảng cáo, tranh đua chào hàng
Nghệ sĩ ăn mặc hở hang
Mông, vú hở hết để mang làm trò
Học hành thì dốt như bò
Còn đua nhau mở các lò luyện thi
Bằng, cấp hết sức lạ kỳ
Ai mua cũng được có gì khó đâu
Lại nghe thiên hạ dạy nhau
" Thật thà như đếm, trước sau cũng kềnh ! "
Cung trăng, một cõi buồn tênh
Cuội ngồi ngẫm nghĩ thấy mình bị oan
So với người ở thế gian
mình thật hơn họ gấp ngàn lần cơ !
" Nói dối như Cuội ! " hơ ! hơ !
Oan cho Cuội quá ! Bây giờ tính sao ?