Chủ Nhật, 21 tháng 4, 2013

NGHĨ VỀ LỜI NÓI CỦA MỘT HỌC SINH LỚP 12

Đã lâu mình chán ngấy  chuyện blog bleo nên chẳng viết gì. Tự nhiên hôm nay lại thấy cần phải nói một cái gì đó sau khi xem xong clip  " của một kẻ lười biếng ", một giờ hùng biện của một cậu học sinh lớp 12 đã gây xôn xao dư luận mạng. Clip bộc lộ một cách thẳng thắn, chân thành về hiện trạng giáo dục nước nhà bấy lâu nay. Mình thật sự choáng và lấy làm xấu hổ khi cố gắng nghe toàn bộ lời hùng biện của cậu bé không phải vì những vấn đề cậu ấy đặt ra là hoàn toàn mới mẻ mà  vì sự dũng cảm, dám nói lên những điều bức xúc của nền giáo dục mà từ quan chức ngành giáo dục, các thầy cô giáo, các bậc phụ huynh , hàng chục triệu học sinh sinh viên cho đến những nhà lãnh đạo đất nước này dù biết cũng lờ tịt. Vậy nhà hùng biện trẻ tuổi này nói gì ? Ta hãy nghe kỹ xem :
Về sự cần thiết của tri thức nêu cao quan điểm học đi đôi với hành cậu ấy nói " Đánh giá nhau không quan trọng là anh biết được bao nhiêu, mà là anh làm được bao nhiêu với những gì anh biết? học về lý thuyết lượng tử ánh sáng mà không lắp được bóng đèn thì học làm gì ? Học về phương pháp di truyền mà trồng một cái cây không lớn nổi thì học làm gì ?. Đúng là nền giáo dục của ta lâu nay không gắn học với hành mặc dù chúng ta quá tham nhồi nhết hàng đống lý thuyết vào đầu học sinh sinh viên mà chẳng dạy họ biết làm việc gì hữu ích bằng các kiến thức đã học. Có nhiều kiến thức học để mà học, học để thi, học để lấy điểm, học để lấy bằng cấp nhưng chẳng để làm gì ! Học xong không biết làm gì và sự thật là không làm được gì bằng những điều đã học thì có gì đáng tự hào cơ chứ ! Ta hãy nghe cậu bé nói thẳng " Kiến thức sách giáo khoa toàn lý thuyết, nhiều chỗ mang tính hàn lâm mà đâu phải ai cũng đủ năng lực và niềm yêu thích để tiếp thu. Quỹ thời gian thì không đủ, nhiều bạn trẻ thức thâu đêm học bài, như thế chỉ tổn thọ chứ chẳng được cái lợi lộc gì ! ". Nền giáo dục của chúng ta quả thật đã bị đóng khuôn trong lý thuyết của rất nhiều chủ nghĩa và áp đặt chân lý cho người đọc. Vì vậy sự học không có tự do tư tưởng, tự do sáng tạo mà luôn khuôn sáo, xơ cứng, bóp chết tư duy. Cậu bé này mạnh dạn bộc bạch " Cả nhân loại còn đang bước đi trên con đường tìm kiếm chân lý. Những định luật vững chãi nhất trong giờ phút này cũng được bổ sung và hạ bệ trong nay mai. chúng ta dựng lên những tượng đài để rồi nó chắn lối trong quá trình phát triển tư duy ! " Đã từ lâu cả nhà trường và gia đình đào tạo con em chúng ta thành những con người như thế nào ? Trở thành cán bộ, trở thành quan lại, có chỗ ngồi ấm và có cơ hội vinh thân phì gia. Vì vậy tiền tài và danh vọng là mục tiêu hàng đầu nên động cơ học tập không hề chân chính. Học để có bằng cấp và bằng cấp là thước đo năng lực và đạo đức con người nên bằng mọi giá họ lo cho được mảnh bằng. Vậy mới có chuyện học giả bằng thật, mua bán bằng cấp. Chúng ta dạy con người ta làm quan chứ không dạy làm người nên việc trau dồi đạo đức bằng các môn xã hội như văn, sử bị xem nhẹ. Đó là lý do đạo đức xuống cấp trong xã hội ngày càng trầm trọng. Về vấn đề này cậu bé nói : " Đạo đức là điều phải đặt cao hơn việc truyền đạt tri thức. Nếu tri thức là một cỗ xe thì đạo đức là vô lăng. Nếu tri thức là chiến mã thì đạo đức là dây cương. Với đạo đức tri thức sẽ hướng thiện." Trách nhiệm cao cả của giáo viên là tìm ra con đường dẫn đến trái tim của học sinh, khơi gợi tình thương yêu giữa con người với con người, con người và vạn vật. Thực sự có nhiều hơn một con đường như thế. Các môn văn học, xã hội khác cũng là để nuôi dưỡng tâm hồn. Nhưng chúng ta không làm được. Học chỉ là miễn cưỡng, học thuộc lòng cả tiểu sử, cả một bài dài, các giá trị nhân văn rất khó đi vào lòng người khi chỉ nói suông, tự ca như những con vẹt ". Người lớn chúng ta, từ quan chức đến phụ huynh học sinh hãy lắng nghe những đề xuất rất chân thành thẳng thắn và hết sức tâm huyết để cải tổ nền giáo dục nước nhà của cậu bé này :" Hãy gạt bỏ tự ái, hãy nâng cao tự trọng mà làm. Dân tộc nào có nhà trường tốt nhất, dân tộc đó đứng trên các dân tộc khác " Và " chúng ta không phải là loài ký sinh, chúng ta là những con người độc lập. Tự do là khi tâm hồn được giải thoát. Chỉ có sự giải thoát cho bản thân mới giải thoát cho tất cả. Tất cả vì một nên giáo dục khai phóng ! "
Tôi chỉ là một công dân già yếu chẳng còn làm nên trò trống gì nhưng tôi đã sống và được giáo dục bởi một nền giáo dục cứng nhắc và có nhiều sai lầm nên tôi rất đồng cảm với suy nghĩ của cậu bé lớp 12 này. Hy vọng quý vị quan chức nước nhà và phụ huynh học sinh lắng  nghe cậu bé nói trong clip này và có cảm giác giống tôi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét