HƯU
Về hưu là bạn đã già
Tài cao cũng chỉ đuổi gà được thôi
Hoàng hôn buông xuống mất rồi
Đò chiều lạc bến thả trôi giữa dòng
Như là trời đã vào đông
Chăn đời khó đắp ấm lòng được đâu
Ai rồi cũng bạc mái đầu
Cuộc đời nào cũng ngấm màu thời gian
Như là hoa nở hoa tàn
Đấm đá giành giật, luận bàn làm chi
Lợi quyền như mẩu bánh mì
Hư danh để gió thổi đi mất rồi
Chi bằng sống với nụ cười
Vui cùng con cháu, làm người thảnh thơi
Sống vui, sống khỏe, yêu đời
Ung dung, thong thả là người về hưu.
VÔ TƯ
Già rồi cần sống vô tư
Miếng ăn, hớp uống nên từ từ thôi
Riêng đường lên đến cõi trời
Ra đi đột ngột cứ cười mà đi !
VỀ HƯU ÍT ĐI CHƠI
Về hưu sao chẳng đi chơi
Thời gian lắm thế, không ngồi buôn dưa ?
Chuyện nhà nhặt nhạnh có thừa
Chuyện người nhào nặn, sớm trưa đỡ buồn
Đương chức ra cúi vào luồn
Về hưu vẫn bệnh dạy khôn cho người
Ngồi lê chọc gậy khắp nơi
Làm cho vẩn đục cuộc đời vô tư
Già rồi mà vẫn còn hư
Mồm loa mép giải, y như thằng khùng
Thừa hơi nghĩ chuyện lung tung
Mua thù chuốc oán để lòng không yên
Chót đời dở dại dở điên
Sống chưa yên phận mua phiền vào thân
Hết rồi ! còn được mấy xuân
Già đời sao vẫn lăn tăn vì đời ?
Về hưu, tớ chả đi chơi
Thời gian ít lắm, không ngồi buôn dưa
Khi tửu sớm, lúc trà trưa
Trồng cây, đọc sách, ngâm thơ nghiệm đời
Già rồi sống để thảnh thơi
Cho nên tớ chẳng thích ngồi buôn dưa !
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét