Thứ Sáu, 17 tháng 5, 2013

HAI BÀI THƠ NHẮN BÁC CẢ

      NGHỈ CHO KHỎE

Trời không thương nữa ! Bác Cả ơi
Sức già không gượng được nữa rồi
Sáu, Bẩy bước chân mà đã ngã
Làm sao để tiếp tục cuộc chơi ?
Thôi ! thôi ! nghỉ quách cho thảnh thơi
Ai ai cũng chỉ có một thời
Chẳng cần cố đấm ăn xôi nữa
Thư giãn vài năm rồi về trời !


         NỖI BUỒN THẾ SỰ

     Ngoài kia vật đổi sao dời
Trong chùa mình vẫn cứ ngồi tụng kinh
     Cầu cho thiên hạ thái bình
Mà sao lại thấy như mình vô duyên
     Người ta sống phải có tiền
Làm quan ai chẳng thích quyền thích danh
     Mình lú nên chỉ một mình
Ngồi canh mõ mốc, gọi tình đơn côi
     Kinh kệ đọc mãi chán rồi
Bây giờ hãy ngẫm xem đời ra sao !
     Lắng nghe tiếng của đồng bào
Đang đòi dân chủ, đang gào tự do
     Vì đời có " Bộ phận to "
Kéo bè, kết cánh làm trò bất minh
     Của dân chúng ăn một mình
Của nước chén hết, dân sinh chết chìm
     Mình vẫn mải mốt đi tìm
Cái gì ? tăm cá, bóng chim mịt mùng
     Vẫn ngồi ôm cái hư không
Cố nhớ lại cái trong lòng đã quên
     Còn ai đồng chí anh em
Còn ai mơ mộng tiến lên thiên đường ?

     Một mình ngồi ngắm trăng suông
Bỗng nghe đâu đó tiếng chuông gọi hồn !

    

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét