Hoa sim của cụ tím trời
Nên chịu cay đắng một đời vì thơ
Nhân gian vẫn mãi ngẩn ngơ
Những đồi sim tím bơ vơ cõi người
Thừa nước mắt, thiếu nụ cười
Cứ hiên ngang, ngược dòng đời mà đi
Trồng cây, đẽo đá, kéo xe
Đã thôi cầm bút, bỏ nghề văn chương
Chiều hoang biền biệt thê lương
Cụ không quên chút khói hương cho đời
Tình người dẫu bạc như vôi
Mà vẫn tím ngát những đồi hoa sim.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét