Chủ Nhật, 20 tháng 7, 2014

NHẮN ANH HÀNG XÓM

Giàn khoan anh rút đi rồi
" Chai chen " cút khỏi biển trời nhà em
Anh ngu, cứ tưởng em hèn
Giở trò thảo khấu mà chèn ép nhau
Không ! không ! Em chẳng sợ đâu
Anh cướp, em đánh vỡ đầu anh ra
Có điều cạnh nước Trung Hoa
Hung hăng, ghê gớm, em hòa hiếu thôi
Nên nhớ mấy ngàn năm rồi
Nước em anh nuốt có trôi đâu mà
Em quân tử, anh gian tà
Thôi ! anh đừng giở trò ma dọa người
Thế giới toàn cầu hóa rồi
Anh nên cư xử như người văn minh
Dù sao hai nước chúng mình
Công bằng, bình đẳng, hòa bình vẫn hơn
Anh nên bỏ thói du côn
Bắt nạt hàng xóm no đòn đó anh !

TÙY EM LO LIỆU

Rút giàn khoan đi
Nhưng chắc gì anh không quay lại
Vì " mười sáu chữ vàng " còn mãi em ơi !
Em vẫn tin tình hữu nghị nửa vời
Người đồng chí, người anh cùng lý tưởng
Máu bành trướng làm anh không biết ngượng
Liếm biển Đông, lưỡi bò anh bị vướng
Vì em la nên anh liếm không xong
Em làm cho cả thế giới đồng lòng
Lên án anh chơi ngông, phi pháp
Thế thì thôi ! anh dùng cách khác
Xảo trá hơn, em cứ chờ xem
Cái mặt anh giờ nhem nhuốc lấm lem
Giẻ " bốn tốt " nhờ em lau rửa hộ
Anh nhắc lại để cho em nhớ
" Mộng Trung Hoa " chẳng bỏ được đâu
Đất nước anh thèm cá, thèm dầu
Muốn nuốt că năm châu bốn biển
Đất nước em vốn hiền lành, thân thiện
Là mồi ngon của anh đấy, em ơi !
Đã bao năm anh nín lặng chờ thời
Ai ngờ ngệch là anh xơi tái đấy
" Đồng chí, anh em, láng giềng tin cậy "
Chỉ là lời thằng cuội thôi em
Từ ngàn xưa anh vẫn lèm nhèm
Em biết tỏng nên tùy em định liệu.

Chủ Nhật, 13 tháng 7, 2014

CÒN NƯỚC CÒN MÌNH

Hỡi những con khôn của giống nòi !
Giàn khoan nó cắm đuổi đi thôi
Sao còn nấn ná, vòng vo mãi
Hay sợ nay mai mất ghế ngồi ?
"Mười sáu chữ vàng" thế là rơi
Mặt nạ thằng gian đã lộ rồi
Mà vẫn mải mê kêu " đồng chí "
Biển mất, ghế ngồi còn hay toi ?

Thứ Bảy, 5 tháng 7, 2014

BÀY TỎ VỚI ÔNG TRỜI

Về hưu thoắt đã mười năm
Đò chiều lạc bến cam tâm đợi chìm
Mịt mù tăm cá, bóng chim
Người xưa, cảnh cũ biết tìm nơi nao ?
Đêm nằm ngửa mặt đếm sao
Hỏi trời rằng đến lúc nào con đi
Trời rằng :" Sốt ruột làm chi
Sinh có hạn, tử bất kỳ biết đâu !
Người ta mong được sống lâu
Sao ngươi lại muốn được mau về trời ? "
Thưa rằng con đã chán đời
Thế gian rặt một lũ người tham lam
Giành nhau ghế, tranh nhau ăn
Bắn, giết, cướp, hiếp lan tràn khắp nơi
Vĩ nhân nửa chuột, nửa dơi
Bao nhiêu chủ thuyết đi đời nhà ma
Chỉ thấy máu, không có hoa
Nên đời toàn cảnh can qua, bão bùng
Trời cao xa đến vô cùng
Chắc không hiểu hết nỗi lòng thế nhân

Vậy nên con mới bần thần
Xin trời cho được yên thân chầu Trời !