Mình có thằng cháu ruột năm nay đã xấp xỉ tuổi bốn mươi. Nó học hành đến nơi đến chốn, có bằng cấp hẳn hoi. Người ngợm cao ráo, mặt mũi khôi ngô, có thể nói vào diện đẹp trai nữa. Ấy vậy mà chẳng thấy nó yêu đương và có ý định vợ con gì cả. Mỗi khi tết đến xuân về nó vẫn diện oách, miệng cười tươi như công tử con nhà giàu. hỏi chuyện vợ con nó chỉ cười cười, lảng lảng. Một lần mình hỏi thẳng rằng tại sao cháu chậm đường vợ con thế, nó không nói câu nào mà đưa cho mình bài thơ lục bát đưới đây:
LẤY VỢ THẾ NÀO ?
Vô phúc lấy vợ trẻ ranh
Suốt ngày trang điểm chỉ rình đi chơi
Nhà không bát đũa soong nồi
Tháng sáu chục bữa ăn nơi cuối đường
Cãi nhau là chuyện bình thường
Chẳng bao giờ có tình thương mặn mà
Vô phúc lấy phải vợ già
Suốt ngày ủ rũ như gà Hát năm
Động mưa, động gió là nằm
Một tuần sáu bận đau chân, nhức đầu
Nếu lấy cô vợ nhà giàu
Quanh năm chả có một câu tâm tình
Nó chỉ ưa sống một mình
Quên cả bố mẹ, gia đình anh em
Không may lấy vợ nghèo hèn
Cả đời chúi mũi kiếm tiền về tiêu
Đồng vào chả được bao nhiêu
Đồng ra ồng ộc hết kêu lại gào
Bây giờ lấy vợ thế nào ?
Hay là ở vậy xin chào tình yêu !
Đọc xong bài thơ của nó mình vừa thấy có lý, vừa thấy vô lý. Có lẽ nó đúng còn mình sai chăng ?
Ngày xưa trước khi lấy vợ mình có nghĩ ngợi quái gì đâu, khổ cả một đời là phải. Chết vì yêu là thế ! Lũ trẻ bây giờ nó khôn hơn mình, nhưng liệu nó có tìm được tình yêu không nhỉ ?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét