TRÔNG MẸ ỐM
Một canh, hai canh, lại ba canh
Buồn ngủ mà sao giấc chẳng thành
Canh bốn, canh năm vừa chợp mắt
Lại thấy cụ đòi đi vệ sinh.
MẸ TÔI ỐM
Mẹ già tóc bạc như sương
Hơn chín mươi tuổi không thương thân mình
Ốm đau là lẽ thường tình
Sao không ăn uống cho nhanh phục hồi
Đàn con khôn lớn cả rồi
Ngồi nhìn mẹ ốm, rối bời ruột gan
Đã qua thời buổi gian nan
Tuổi già nay có một đàn con chăm
Nào dậy uống thuốc rồi ăn
Đừng để con cái băn khoăn, đau buồn !
MẸ MẤT RỒI
Thế là mẹ đã đi rồi !!!
Long đong vất vả một đời vì con
Bây giờ chúng đã lớn khôn
Không kịp báo hiếu đền ơn sinh thành
Mẹ như cánh hạc bay nhanh
Về nơi cực lạc, phúc dành cho con
Băn khoăn chữ hiếu chưa tròn
Hồn con ngơ ngác, bồn chốn, chơi vơi
Đau lòng con lắm mẹ ơi !
Mẹ đi, con ở một trời nhớ thương
Gần mẹ thì thấy bình thường
Xa mẹ ngơ ngác, vấn vương, nát lòng !
( Mẹ tôi là cụ Chu Thị Phương. Quê Tân Hồng - Từ Sơn - Bắc Ninh. Sinh năm 1921 Ngụ tại só 4 ngõ 452 Đường Lê Duẩn Phường Phương Liên, quận Đống Đa - Hà Nội, mất hồi 1 giờ 50 phút ngày 8 tháng 7 năm 2013 tức ngày 1 tháng 6 năm Quý Tỵ, hưởng thọ 93 tuổi )
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét