Thứ Ba, 1 tháng 1, 2013

VÔ THƯỜNG

Khi còn sống, giàu sang không kể xiết
Lúc chết rồi, có mang được gì đâu !
Tiền bạc nhiều cho người sống chia nhau
Bạn quấn vào mình chỉ vài vuông vải trắng

Dẫu có vác trăm vòng hoa đến tặng
Mắt nhắm nghiền, đâu thấy sắc màu tươi
Khi ván thiên đã đóng sập xuống rồi
Trong sáu tấm không gian mờ mịt tối

Bạn nằm đó chân ruỗi dài nhàn rỗi
Có nghe gì kèn thổi tò tí te
Lời kêu than và tiếng khóc não nề
Bạn để mặc trần gian nghe hộ cả

Nằm lặng lẽ giữa đám người ốn ã
Lo khói hương và vất vả dọn mâm
Rượu thịt nhiều mà bạn chẳng buồn ăn
Để giành cả cho những người còn sống

Là hết vênh vang, là thôi ước vọng
Xem đời người như chiếc bóng câu qua
Vất vưởng, chập chờn, vào đó lại đi ra
Ai cũng bảo trần gian là quán trọ

Thân phận con người không bằng ngọn cỏ
Cỏ yếu mềm với kiếp sống nhỏ nhoi
Người nằm xuống rồi tan đi dưới mộ
Cỏ vẫn xanh ngan ngát tận chân trời.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét