Thứ Bảy, 2 tháng 3, 2013

Nghe bài hát " Những đồi hoa sim " Nhớ cụ Hữu Loan

     Hoa sim của cụ tím trời
Nên chịu cay đắng một đời vì thơ
     Nhân gian vẫn mãi ngẩn ngơ
Những đồi sim tím bơ vơ cõi người
     Thừa nước mắt, thiếu nụ cười
Cứ hiên ngang, ngược dòng đời mà đi
     Trồng cây, đẽo đá, kéo xe
Đã thôi cầm bút, bỏ nghề văn chương
     Chiều hoang biền biệt thê lương
Cụ không quên chút khói hương cho đời
     Tình người dẫu bạc như vôi
Mà vẫn tím ngát những đồi hoa sim.

Thứ Sáu, 22 tháng 2, 2013

BẦM ƠI !

Đọc lại bài thơ " Bầm ơi !" của nhà thơ cách mạng Tố Hữu mới hiểu ngày xưa dân tin đảng và đảng yêu dân,   
gần dân biết bao ! Dân yêu cán bộ của đảng như yêu con cái của mình, còn cán bộ của đảng coi dân như cha mẹ. Dân lo cho cán bộ, cán bộ lo cho dân để rồi chung sức chung lòng đánh đuổi kẻ thù, dựng xây đất nước. Nhờ sự gắn kết như cá với nước giữa đảng và dân mà dân tộc này đã đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác để dựng nên nước " Việt Nam dân chủ cộng hòa ". Nay thì sao ? đảng đã đứng trên nhân dân và làm cha mẹ dân ? cán bộ đảng đã trở thành quan lại cai trị dân. " Một bộ phận không nhỏ " cán bộ đảng đã thoái hóa biến chất lộng quyền, coi dân như cỏ rác, sống phè phỡn bằng tiền thuế của dân. " Nhóm lợi ích " độc đoán, độc quyền vơ vét của dân tạo ra tình trạng tham nhũng nặng nề, làm mất lòng tin của dân vào đảng, vào chế độ. Ngay cả người lãnh đạo cao nhất của đảng cúng phải than thở rằng " Đảng viên nhan nhản, cộng sản mấy người !" Tiếng gọi " Bầm ơi !" trong thơ Tố Hữu trước đây ít người còn nhớ. Xin được vịnh bài thơ này bằng bài " Bầm ơi ! " mới để phần nào hiểu được tình cảm " Quân với dân như cá với nước hiện nay " với ước mong " Bao giờ cho đến ngày xưa " :

                             BẦM ƠI !
                                      Tố Hữu ơi ! Tố Hữu ơi !
                                   Vịnh thơ ông lại thấy đời buồn thêm
     Bầm ơi ! có rét không bầm ?
Heo heo gió núi lâm thâm mưa phùn
     Bầm ra ruộng cấy bầm run
Ngồi xe máy lạnh con run hơn bầm
     Con đi đánh chén mười năm
Làm sao mà nhớ đời bầm sáu mươi
     Rượu bia con nốc say rồi
Thương gì bầm ở nhà ngồi bới khoai
     Con về, mũ áo cân đai
Bầm ngồi vá mảnh áo dài nhuộm thâm
     Tiền chùa con cứ du xuân
Bao nhiêu em út quây quần bên con
     Bầm ơi ! xin chớ giận hờn
Làm quan con quyết phải bòn tiền dân
     Mai này lỡ bước, sa chân
Vào tù con lại nhờ bầm thăm nuôi.

Thứ Năm, 21 tháng 2, 2013

MẤY VẦN NHÂN NGÀY HỘI LIM NĂM QUÝ TỴ 2013

( Tặng các bạn Trung tâm khuyến nông khuyến ngư Bắc Ninh )
     
     Đến hẹn lại tới hội Lim
Dù trời mưa gió vẫn tìm em tôi
     Đời này " Bèo dạt mây trôi "
Còn em vẫn cười " Ra ngõ mà trông "
     Thuyền đời chìm nổi, long đong
Ta ngồi " Tựa mạn " mà lòng bâng khuâng
     " Tay tiên ", chén rượu em nâng
" Rượu đào" chót  uống anh rằng chưa say
     Xin em thêm miếng trầu cay
Ăn vào cho tỏ những ngày xa nhau
     Yêu rồi có cởi áo đâu
Chẳng cần nói dối " Qua cầu gió bay "
     Tình yêu  cuồng dại, ngất ngây
Lẩn vào câu hát làm say lòng người
     " Giã bạn " không khóc chỉ cười
Mê đất Quan họ, " Người ơi ! đừng về ! "
     

Thứ Hai, 18 tháng 2, 2013

BĂN KHOĂN

     Bây giờ mình đã về già
Sắp lên nóc tủ ngắm gà khỏa thân
     Thế mà vẫn tập làm văn
Thế mà vẫn cứ gieo vần, tại sao ?
     Chắc vì tổ quốc, đồng bào
Đã thành cái chợ ồn ào quanh năm
     Chắc vì thời cuộc nhố nhăng
Nên già chưa hết băn khoăn vì đời
      Dân mình khổ thế trời ơi !
Đã độc lập, vẫn đi đòi tự do !

Thứ Ba, 12 tháng 2, 2013

TO VÀ NHỎ

Nước Việt mình bé nhỏ
Thắng ba đế quốc to
Mấy nước đế quốc to
Nhưng lá gan lại nhỏ
Nên chúng phải thua to
Dẫu dân ta thắng to
Mà nước mình nhỏ
Nước chúng ta rất nhỏ
Lại có thủ đô to
Tuy thủ đô rất to
Nhưng đường đi lại nhỏ
Trên những con đường nhỏ
Có rất nhiều nhà to
Trong những căn nhà to
Có nhiều cô bồ nhỏ
Của các ông làm to
Các ông làm quan to
Thường xách cái cặp nhỏ
Cái cặp thường rất nhỏ
Lại chứa dự án to
Nhiều dự án rất to
Nhưng hiệu quả lại nhỏ
Hiệu quả dự án nhỏ
Nên thất thoát rất to
Mặc dù thất thoát to
Nhưng khuyết điểm lại nhỏ
Khuyết điểm coi là nhỏ
Vì họ làm quan to
Tuy họ làm quan to
Nhưng cái đầu lại nhỏ
Cái  đầu tuy bé nhỏ
Nhưng lòng tham lại to
Vì lương tâm rất nhỏ
Dân mình bực bội to
Vì nước mình mãi nhỏ

Thứ Hai, 28 tháng 1, 2013

MẤY VẦN GỬI CÁC CỤ VỀ HƯU

              HƯU

     Về hưu là bạn đã già
Tài cao cũng chỉ đuổi gà được thôi
     Hoàng hôn buông xuống mất rồi
Đò chiều lạc bến thả trôi giữa dòng
     Như là trời đã vào đông
Chăn đời khó đắp ấm lòng được đâu
     Ai rồi cũng bạc mái đầu
Cuộc đời nào cũng ngấm màu thời gian
     Như là hoa nở hoa tàn
Đấm đá giành giật, luận bàn làm chi
     Lợi quyền như mẩu bánh mì
Hư danh để gió thổi đi mất rồi
     Chi bằng sống với nụ cười
Vui cùng con cháu, làm người thảnh thơi
     Sống vui, sống khỏe, yêu đời
Ung dung, thong thả là người về hưu.

          VÔ TƯ

      Già rồi cần sống vô tư
Miếng ăn, hớp uống nên từ từ thôi
     Riêng đường lên đến cõi trời
Ra đi đột ngột cứ cười mà đi !

         VỀ HƯU ÍT ĐI CHƠI

     Về hưu sao chẳng đi chơi
Thời gian lắm thế, không ngồi buôn dưa ?
     Chuyện nhà nhặt nhạnh có thừa
Chuyện người nhào nặn, sớm trưa đỡ buồn
     Đương chức ra cúi vào luồn
Về hưu vẫn bệnh dạy khôn cho người
     Ngồi lê chọc gậy khắp nơi
Làm cho vẩn đục cuộc đời vô tư
     Già rồi mà vẫn còn hư
Mồm loa mép giải, y như thằng khùng
     Thừa hơi nghĩ chuyện lung tung
Mua thù chuốc oán để lòng không yên
     Chót đời dở dại dở điên
Sống chưa yên phận mua phiền vào thân
     Hết rồi ! còn được mấy xuân
Già đời sao vẫn lăn tăn vì đời ?

     Về hưu, tớ chả đi chơi
Thời gian ít lắm, không ngồi buôn dưa
    Khi tửu sớm, lúc trà trưa
Trồng cây, đọc sách, ngâm thơ nghiệm đời
    Già rồi sống để thảnh thơi
Cho nên tớ chẳng thích ngồi buôn dưa !

Thứ Sáu, 25 tháng 1, 2013

KHÓ LẤY VỢ QUÁ

Mình có thằng cháu ruột năm nay đã xấp xỉ tuổi bốn mươi. Nó học hành đến nơi đến chốn, có bằng cấp hẳn hoi. Người ngợm cao ráo, mặt mũi khôi ngô, có thể nói vào diện đẹp trai nữa. Ấy vậy mà chẳng thấy nó yêu đương và có ý định vợ con gì cả. Mỗi khi tết đến xuân về nó vẫn diện oách, miệng cười tươi như công tử con nhà giàu. hỏi chuyện vợ con nó chỉ cười cười, lảng lảng. Một lần mình hỏi thẳng rằng tại sao cháu chậm đường vợ con thế, nó không nói câu nào mà đưa cho mình bài thơ lục bát đưới đây:

               LẤY VỢ THẾ NÀO ?

     Vô phúc lấy vợ trẻ ranh
Suốt ngày trang điểm chỉ rình đi chơi
     Nhà không bát đũa soong nồi
Tháng sáu chục bữa ăn nơi cuối đường
     Cãi nhau là chuyện bình thường
Chẳng bao giờ có tình thương mặn mà
     Vô phúc lấy phải vợ già
Suốt ngày ủ rũ như gà Hát năm
     Động mưa, động gió là nằm
Một tuần sáu bận đau chân, nhức đầu
    Nếu lấy cô vợ nhà giàu
Quanh năm chả có một câu tâm tình
     Nó chỉ ưa sống một mình
Quên cả bố mẹ, gia đình anh em
     Không may lấy vợ nghèo hèn
Cả đời chúi mũi kiếm tiền về tiêu
     Đồng vào chả được bao nhiêu
Đồng ra ồng ộc hết kêu lại gào

    Bây giờ lấy vợ thế nào ?
Hay là ở vậy xin chào tình yêu !

Đọc xong bài thơ của nó mình vừa thấy có lý, vừa thấy vô lý. Có lẽ nó đúng còn mình sai chăng ?
Ngày xưa trước khi lấy vợ mình có nghĩ ngợi quái gì đâu, khổ cả một đời là phải. Chết vì yêu là thế ! Lũ trẻ bây giờ nó khôn hơn mình, nhưng liệu nó có tìm được tình yêu không nhỉ ?