Tớ có cuộc sống tuy nghèo
Nhưng không làm một Chí Phèo đời nay
Vẫn biết cái dở cái hay
Không say nên cóc cầm chai vật vờ
Khi buồn làm bạn với thơ
Giận dữ cũng chẳng bao giờ chửi ai
Có tiền mới dám tiêu sài
Túi mà rỗng nỏ xin ai bao giờ
Thỉnh thoảng những đêm trăng mờ
Ngồi buồn cũng có khi mơ ái tình !
Thứ Hai, 29 tháng 7, 2013
Chủ Nhật, 21 tháng 7, 2013
NHỚ MẸ
TRÔNG MẸ ỐM
Một canh, hai canh, lại ba canh
Buồn ngủ mà sao giấc chẳng thành
Canh bốn, canh năm vừa chợp mắt
Lại thấy cụ đòi đi vệ sinh.
MẸ TÔI ỐM
Mẹ già tóc bạc như sương
Hơn chín mươi tuổi không thương thân mình
Ốm đau là lẽ thường tình
Sao không ăn uống cho nhanh phục hồi
Đàn con khôn lớn cả rồi
Ngồi nhìn mẹ ốm, rối bời ruột gan
Đã qua thời buổi gian nan
Tuổi già nay có một đàn con chăm
Nào dậy uống thuốc rồi ăn
Đừng để con cái băn khoăn, đau buồn !
MẸ MẤT RỒI
Thế là mẹ đã đi rồi !!!
Long đong vất vả một đời vì con
Bây giờ chúng đã lớn khôn
Không kịp báo hiếu đền ơn sinh thành
Mẹ như cánh hạc bay nhanh
Về nơi cực lạc, phúc dành cho con
Băn khoăn chữ hiếu chưa tròn
Hồn con ngơ ngác, bồn chốn, chơi vơi
Đau lòng con lắm mẹ ơi !
Mẹ đi, con ở một trời nhớ thương
Gần mẹ thì thấy bình thường
Xa mẹ ngơ ngác, vấn vương, nát lòng !
( Mẹ tôi là cụ Chu Thị Phương. Quê Tân Hồng - Từ Sơn - Bắc Ninh. Sinh năm 1921 Ngụ tại só 4 ngõ 452 Đường Lê Duẩn Phường Phương Liên, quận Đống Đa - Hà Nội, mất hồi 1 giờ 50 phút ngày 8 tháng 7 năm 2013 tức ngày 1 tháng 6 năm Quý Tỵ, hưởng thọ 93 tuổi )
Một canh, hai canh, lại ba canh
Buồn ngủ mà sao giấc chẳng thành
Canh bốn, canh năm vừa chợp mắt
Lại thấy cụ đòi đi vệ sinh.
MẸ TÔI ỐM
Mẹ già tóc bạc như sương
Hơn chín mươi tuổi không thương thân mình
Ốm đau là lẽ thường tình
Sao không ăn uống cho nhanh phục hồi
Đàn con khôn lớn cả rồi
Ngồi nhìn mẹ ốm, rối bời ruột gan
Đã qua thời buổi gian nan
Tuổi già nay có một đàn con chăm
Nào dậy uống thuốc rồi ăn
Đừng để con cái băn khoăn, đau buồn !
MẸ MẤT RỒI
Thế là mẹ đã đi rồi !!!
Long đong vất vả một đời vì con
Bây giờ chúng đã lớn khôn
Không kịp báo hiếu đền ơn sinh thành
Mẹ như cánh hạc bay nhanh
Về nơi cực lạc, phúc dành cho con
Băn khoăn chữ hiếu chưa tròn
Hồn con ngơ ngác, bồn chốn, chơi vơi
Đau lòng con lắm mẹ ơi !
Mẹ đi, con ở một trời nhớ thương
Gần mẹ thì thấy bình thường
Xa mẹ ngơ ngác, vấn vương, nát lòng !
( Mẹ tôi là cụ Chu Thị Phương. Quê Tân Hồng - Từ Sơn - Bắc Ninh. Sinh năm 1921 Ngụ tại só 4 ngõ 452 Đường Lê Duẩn Phường Phương Liên, quận Đống Đa - Hà Nội, mất hồi 1 giờ 50 phút ngày 8 tháng 7 năm 2013 tức ngày 1 tháng 6 năm Quý Tỵ, hưởng thọ 93 tuổi )
Thứ Hai, 24 tháng 6, 2013
CHÁN BLOG
Blog, bleo cũng chán rồi
Mười thằng viết lách, chín thằng toi
Chi bằng quẳng bút đi chơi gái
Vừa được yên thân lại sướng đời
Cầu mong sao nói được tiếng người
Nhưng mà lại sợ đám đười ươi
Thân hèn im lặng cho yên phận
Vận nước xem ra phải đợi thời !
Mười thằng viết lách, chín thằng toi
Chi bằng quẳng bút đi chơi gái
Vừa được yên thân lại sướng đời
Cầu mong sao nói được tiếng người
Nhưng mà lại sợ đám đười ươi
Thân hèn im lặng cho yên phận
Vận nước xem ra phải đợi thời !
Thứ Ba, 11 tháng 6, 2013
TẾT ĐOAN NGỌ
Lại đến mùng năm tháng năm
Sâu bọ nổi dậy, người nằm xuống thôi
Tết Đoan Ngọ, lạy ông trời
Hỏi xem thiên hạ có cười được không ?
Thôi thì hương khói cho xong
Làm tí rượu nếp để lòng đỡ đau
Ruộng đồng, cây cối, hoa màu
Sâu cắn hết cả còn đâu cho người
Bây giờ sâu đang gặp thời
Người thua sâu bọ nên đời cũng sâu !
Sâu bọ nổi dậy, người nằm xuống thôi
Tết Đoan Ngọ, lạy ông trời
Hỏi xem thiên hạ có cười được không ?
Thôi thì hương khói cho xong
Làm tí rượu nếp để lòng đỡ đau
Ruộng đồng, cây cối, hoa màu
Sâu cắn hết cả còn đâu cho người
Bây giờ sâu đang gặp thời
Người thua sâu bọ nên đời cũng sâu !
Thứ Hai, 10 tháng 6, 2013
LÒNG TIN CHIẾN LƯỢC
Lòng tin chiến lược ở đâu
Sao mà chỉ thấy bọn Tầu ép ta ?
Ai tin vào nước Trung Hoa
Lưỡi bò đòi liếm biển xa, biển gần ?
Sức mạnh là ở nhân dân
Lòng tin chiến lược trăm phần ở đây !
Sao mà chỉ thấy bọn Tầu ép ta ?
Ai tin vào nước Trung Hoa
Lưỡi bò đòi liếm biển xa, biển gần ?
Sức mạnh là ở nhân dân
Lòng tin chiến lược trăm phần ở đây !
Thứ Hai, 20 tháng 5, 2013
ĐỐ BẠN CON GÌ ?
Nhờ bạn giải cho
Con gì ăn no
Bụng to đầu hói
Con gì hay nói
Nhưng chẳng làm chi
Con gì ngồi ỳ
Trong phòng máy lạnh
Lại hay ra lệnh
Quát tháo nhân viên
Con gì thấy tiền
Ô kê gật gật
Con gì có tật
Họp : chỉ ngủ thôi
Con gì ăn chơi
Bằng tiền công quỹ
Con gì thấy bí
Khi giặc đến nhà
Con gì ba hoa
Lúc lên bục giảng
Làm duyên làm dáng
Nói chuyện trên trời
Con gì nghỉ ngơi
Thích em hầu hạ
Nhận diện con này
Hãy trả lời nhá !
Con gì ăn no
Bụng to đầu hói
Con gì hay nói
Nhưng chẳng làm chi
Con gì ngồi ỳ
Trong phòng máy lạnh
Lại hay ra lệnh
Quát tháo nhân viên
Con gì thấy tiền
Ô kê gật gật
Con gì có tật
Họp : chỉ ngủ thôi
Con gì ăn chơi
Bằng tiền công quỹ
Con gì thấy bí
Khi giặc đến nhà
Con gì ba hoa
Lúc lên bục giảng
Làm duyên làm dáng
Nói chuyện trên trời
Con gì nghỉ ngơi
Thích em hầu hạ
Nhận diện con này
Hãy trả lời nhá !
Thứ Sáu, 17 tháng 5, 2013
HAI BÀI THƠ NHẮN BÁC CẢ
NGHỈ CHO KHỎE
Trời không thương nữa ! Bác Cả ơi
Sức già không gượng được nữa rồi
Sáu, Bẩy bước chân mà đã ngã
Làm sao để tiếp tục cuộc chơi ?
Thôi ! thôi ! nghỉ quách cho thảnh thơi
Ai ai cũng chỉ có một thời
Chẳng cần cố đấm ăn xôi nữa
Thư giãn vài năm rồi về trời !
NỖI BUỒN THẾ SỰ
Ngoài kia vật đổi sao dời
Trong chùa mình vẫn cứ ngồi tụng kinh
Cầu cho thiên hạ thái bình
Mà sao lại thấy như mình vô duyên
Người ta sống phải có tiền
Làm quan ai chẳng thích quyền thích danh
Mình lú nên chỉ một mình
Ngồi canh mõ mốc, gọi tình đơn côi
Kinh kệ đọc mãi chán rồi
Bây giờ hãy ngẫm xem đời ra sao !
Lắng nghe tiếng của đồng bào
Đang đòi dân chủ, đang gào tự do
Vì đời có " Bộ phận to "
Kéo bè, kết cánh làm trò bất minh
Của dân chúng ăn một mình
Của nước chén hết, dân sinh chết chìm
Mình vẫn mải mốt đi tìm
Cái gì ? tăm cá, bóng chim mịt mùng
Vẫn ngồi ôm cái hư không
Cố nhớ lại cái trong lòng đã quên
Còn ai đồng chí anh em
Còn ai mơ mộng tiến lên thiên đường ?
Một mình ngồi ngắm trăng suông
Bỗng nghe đâu đó tiếng chuông gọi hồn !
Trời không thương nữa ! Bác Cả ơi
Sức già không gượng được nữa rồi
Sáu, Bẩy bước chân mà đã ngã
Làm sao để tiếp tục cuộc chơi ?
Thôi ! thôi ! nghỉ quách cho thảnh thơi
Ai ai cũng chỉ có một thời
Chẳng cần cố đấm ăn xôi nữa
Thư giãn vài năm rồi về trời !
NỖI BUỒN THẾ SỰ
Ngoài kia vật đổi sao dời
Trong chùa mình vẫn cứ ngồi tụng kinh
Cầu cho thiên hạ thái bình
Mà sao lại thấy như mình vô duyên
Người ta sống phải có tiền
Làm quan ai chẳng thích quyền thích danh
Mình lú nên chỉ một mình
Ngồi canh mõ mốc, gọi tình đơn côi
Kinh kệ đọc mãi chán rồi
Bây giờ hãy ngẫm xem đời ra sao !
Lắng nghe tiếng của đồng bào
Đang đòi dân chủ, đang gào tự do
Vì đời có " Bộ phận to "
Kéo bè, kết cánh làm trò bất minh
Của dân chúng ăn một mình
Của nước chén hết, dân sinh chết chìm
Mình vẫn mải mốt đi tìm
Cái gì ? tăm cá, bóng chim mịt mùng
Vẫn ngồi ôm cái hư không
Cố nhớ lại cái trong lòng đã quên
Còn ai đồng chí anh em
Còn ai mơ mộng tiến lên thiên đường ?
Một mình ngồi ngắm trăng suông
Bỗng nghe đâu đó tiếng chuông gọi hồn !
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)