Thứ Tư, 28 tháng 8, 2013

KỶ NIÊM CÁCH MẠNG THÁNG 8 VÀ QUỐC KHÁNH 2 THÁNG 9

Nước độc lập, dân cần tự do
Thống nhất non sông, dân cần áo ấm cơm no
Người Việt đang khát khao dựng xây nền dân chủ
Để có đủ khả năng hội nhập toàn cầu
Sánh vai cùng cường quốc năm châu
Hết đói nghèo và không tụt hậu
Cho muôn đời con cháu
Sống hòa bình, sung sướng, tự do
Khi chúng tôi nhiệt liệt hoan hô
Lá cờ đỏ tung bay những ngày tháng tám
Là ước mong dân tộc mình chiến thắng
Những tai ương, ấm  ớ, quái gở của chính mình
Nhận ra mình, đem hết sức bình sinh
Đưa đất nước ra khỏi vòng suy thoái
Chúng tôi biết không cần bàn cãi
Đất nước này là của nhân dân
Không có ai được phép chia phần
Rồi vỗ ngực cho mình là chủ
Nước thao thức và dân chưa bao giờ ngủ
Bằng lời ru xa xôi, nhạt nhẽo, vô hồn
Ôi ! những tháng năm buồn tênh, lo lắng, bồn chồn
Khi dân tộc mình luôn đi sau thiên hạ
Ngày quốc khánh năm nay chưa thể cười hể hả !

Thứ Ba, 27 tháng 8, 2013

XIN ĐỔI KIẾP

    " Kiếp sau xin chớ làm người
Làm cây thông đứng giữa trời mà reo "
      Kiếp người thân phận bọt bèo
Quá ngắn ngủi lại eo sèo ngả nghiêng
      Long đong, vất vả vì tiền
Muốn yên thân chẳng được yên chút nào
      Cây thông đứng giữa trời cao
Mây vờn, chim hót, trăng sao vui đùa
      Ngàn năm đứng giữa gió mưa
Vẫn cười, vẫn hát như chưa biết buồn !

Thứ Sáu, 9 tháng 8, 2013

BUỒN

Chênh vênh cái tuổi hoàng hôn
Mái đầu bạc trắng nỗi buồn thâu đêm
Vật vờ ngồi ngó ánh đèn
Nghe từng giọt đắng bên thềm mưa khuya
Hào quang quá khứ hiện về
Càng ngẫm càng thấy tái tê trong lòng
Nhân gian, một mớ bòng bong
Sinh nhầm thế kỷ nên không ra gì
Kiếp này, trời sắp bắt đi
Kiếp sau quay lại đúng kỳ phật sinh !

Thứ Hai, 29 tháng 7, 2013

TỚ KHÔNG LÀM CHÍ PHÈO

    Tớ có cuộc sống tuy nghèo
Nhưng không làm một Chí Phèo đời nay
    Vẫn biết cái dở cái hay
Không say nên cóc cầm chai vật vờ
    Khi buồn làm bạn với thơ
Giận dữ cũng chẳng bao giờ chửi ai
    Có tiền mới dám tiêu sài
Túi mà rỗng nỏ xin ai bao giờ
    Thỉnh thoảng những đêm trăng mờ
Ngồi buồn cũng có khi mơ ái tình !

Chủ Nhật, 21 tháng 7, 2013

NHỚ MẸ

       TRÔNG MẸ ỐM

Một canh, hai canh, lại ba canh
Buồn ngủ mà sao giấc chẳng thành
Canh bốn, canh năm vừa chợp mắt
Lại thấy cụ đòi đi vệ sinh.


    MẸ  TÔI  ỐM

   Mẹ già tóc bạc như sương
Hơn chín mươi tuổi không thương thân mình
   Ốm đau là lẽ thường tình
Sao không ăn uống cho nhanh phục hồi
   Đàn con khôn lớn cả rồi
Ngồi nhìn mẹ ốm, rối bời ruột gan
   Đã qua thời buổi gian nan
Tuổi già nay có một đàn con chăm
   Nào dậy uống thuốc rồi ăn
Đừng để con cái băn khoăn, đau buồn !


   MẸ  MẤT RỒI

   Thế là mẹ đã đi rồi !!!
Long đong vất vả một đời vì con
   Bây giờ chúng đã lớn khôn
Không kịp báo hiếu đền ơn sinh thành
   Mẹ như cánh hạc bay nhanh
Về nơi cực lạc, phúc dành cho con
   Băn khoăn chữ hiếu chưa tròn
Hồn con ngơ ngác, bồn chốn, chơi vơi
   Đau lòng con lắm mẹ ơi !
Mẹ đi, con ở một trời nhớ thương
   Gần mẹ thì thấy bình thường
Xa mẹ ngơ ngác, vấn vương, nát lòng !

( Mẹ tôi là cụ Chu Thị Phương. Quê Tân Hồng - Từ Sơn - Bắc Ninh. Sinh năm 1921 Ngụ tại só 4 ngõ 452 Đường Lê Duẩn Phường Phương Liên, quận Đống Đa - Hà Nội, mất hồi 1 giờ 50 phút ngày 8 tháng 7 năm 2013 tức ngày 1 tháng 6 năm Quý Tỵ, hưởng thọ 93 tuổi )

Thứ Hai, 24 tháng 6, 2013

CHÁN BLOG

Blog, bleo cũng chán rồi
Mười thằng viết lách, chín thằng toi
Chi bằng quẳng bút đi chơi gái
Vừa được yên thân lại sướng đời
Cầu mong sao nói được tiếng người
Nhưng mà lại sợ đám đười ươi
Thân hèn im lặng cho yên phận
Vận nước xem ra phải đợi thời !

Thứ Ba, 11 tháng 6, 2013

TẾT ĐOAN NGỌ

     Lại đến mùng năm tháng năm
Sâu bọ nổi dậy, người nằm xuống thôi
    Tết Đoan Ngọ, lạy ông trời
Hỏi xem thiên hạ có cười được không ?
    Thôi thì hương khói cho xong
Làm tí rượu nếp để lòng đỡ đau
    Ruộng đồng, cây cối, hoa màu
Sâu cắn hết cả còn đâu cho người
     Bây giờ sâu đang gặp thời
Người thua sâu bọ nên đời cũng sâu !