Không biết mình đã đọc ở đâu đó có chuyện người Tầu kể rằng :" Ngày xưa vua nước Đông Hồ phái sứ giả sang nước Hung Nô xin con ngựa quý của Thiền Vu, cha của Mặc Đột ( vua của nước Hung Nô vừa qua đời ). Mặc Đột vội triệu tập các quan trong triều để hội kiến. Các quan đều tức giận mà nói rằng :" Vua Đông Hồ thật láo toét, ngựa quý của Hung Nô sao có thể đem dâng cho ngoại bang được ? " Nhưng vua Hung Nô không nghĩ vậy liền nói :"
- Họ là hàng xóm của chúng ta, không thể tiếc một con ngựa mà làm phật ý lân bang !
Thế là vua Hung Nô đem con ngựa quý của cha mình mà dâng cho Đông Hồ. Vua Đông Hồ thấy vua Hung Nô tỏ ra dễ dãi nên ít lâu sau lại phái sứ giả sang đòi vua Hung Nô nhường vợ chính của mình là Yên Thị cho vua Đông Hồ. Vua Hung Nô lại triệu tập quần thần trưng cầu ý kiến. Các quan trong triều đều tức giận nói " Vua Đông Hồ thật quá vô lễ, xin đem quân sang đó mà rửa nhục cho quốc gia ". Vua Hung Nô khuyên các quan trong triều rằng :" Để tránh khỏi binh đao với lân bang, sao ta lại tiêc một người đàn bà ? " Thế là vua Hung Nô đem người vợ yêu dâng cho vua Đông Hồ. Đòi gì được nấy nên vua Đông Hồ trở nên kiêu căng lại sai sứ thần sang mà bảo với Hung Nô rằng :" Giữa Hung Nô và nước chúng tôi có cách nhau một vùng đất hoang vu, xin cắt nó về cho Đông Hồ cai quản ! " Vua Hung Nô lại triệu tập quần thần hỏi ý kiến. Có người tâu rằng :" Vùng đất khỉ ho cò gáy đó cắt cho Đông Hồ cũng được, mà không cho cũng chẳng sao ! " Vua Hung Nô bỗng cả giận mà mắng rằng :" Đất đai là căn bản của một quốc gia, dù đất xấu hay tốt thì một tấc ta cũng không bao giờ dâng cho kẻ khác. Ai đem đất đó giao cho Đông Hồ ta sẽ chặt đầu ! Nói xong vua Hung Nô lập tức huy động đại binh sang tiêu diệt Đông Hồ cho hết họa xâm lấn. Thế mới biết đối với dân tộc nào cũng vậy : Sự kiên nhẫn chỉ có giới hạn , Độc lập dân tộc, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ là cái bất di bất dịch, không thể hy sinh. Người Việt Nam ta từ xưa đến nay đều nghĩ như vậy. Không bao giờ để đất đai, biển trời, hải đảo bị kẻ khác xâm lấn.