Thứ Sáu, 8 tháng 3, 2013

BÂNG QUƠ

Trách ai lòng đỏ, vỏ xanh
Để cho đời cứ loanh quanh, lòng vòng
Trách ai xanh vỏ, đỏ lòng
Để cho đời cứ lòng vòng, loanh quanh
Để sâu làm hỏng nồi canh
Canh đang ngon thế ! biến thành canh sâu !

Thứ Tư, 6 tháng 3, 2013

NỊNH VỢ NGÀY 8 THÁNG 3

     Hôm nay ngày tám tháng ba
Xúc ấm pha trà bà để mặc tôi
     Bữa sáng đã dọn đây rồi
Thịt gà, xôi trắng xin mời bà ăn
     Ăn xong bà có thể nằm
Nếu mê phim Hàn, cứ bật ti vi
     Chợ búa đã có tôi đi
Bà muốn ăn gì ? Bữa tối tôi khao
     Thịt kho, cá rán, rau xào
Bia thơm, rượu ngọt uống vào cho say
     Cả năm mới có một ngày
Để bà biết những phút giây làm chồng.

Thứ Ba, 5 tháng 3, 2013

THƠ RƠI CẢ VÀO BÔ

Ông già đang cao hứng
Ngồi rung đùi làm thơ
Bỗng cháu đòi đi ỉa
Thơ rơi cả vào bô !

Cháu bé đái tồ tồ
Hỏi ông, giọng tỉnh bơ
" Ông ơi ! phân thối thế
Liệu có ngấm vào thơ ?"

Ông có vẻ bất ngờ
Cười như kẻ ngẩn ngơ
Thơ làm sao không thối ?
Khi phân lẫn vào thơ !

Rồi ông lão thẫn thờ
Đứng dậy cầm cái bô
Đựng cả phân và thơ
Đổ ngay vào toa lét !



Thứ Hai, 4 tháng 3, 2013

SỰ KIÊN NHẪN CÓ HẠN

Không biết mình đã đọc ở đâu đó có chuyện người Tầu kể rằng :" Ngày xưa vua nước Đông Hồ phái sứ giả sang nước Hung Nô xin con ngựa quý của Thiền Vu, cha của Mặc Đột ( vua của nước Hung Nô vừa qua đời ). Mặc Đột vội triệu tập các quan trong triều để hội kiến. Các quan đều tức giận mà nói rằng :" Vua Đông Hồ thật láo toét, ngựa quý của Hung Nô sao có thể đem dâng cho ngoại bang được ? " Nhưng vua Hung Nô không nghĩ vậy liền nói :"
- Họ là hàng xóm của chúng ta, không thể tiếc một con ngựa mà làm phật ý lân bang !
Thế là vua Hung Nô đem con ngựa quý của cha mình mà dâng cho Đông Hồ. Vua Đông Hồ thấy vua Hung Nô tỏ ra dễ dãi nên ít lâu sau lại phái sứ giả sang đòi vua Hung Nô nhường vợ chính của mình là Yên Thị cho vua Đông Hồ. Vua Hung Nô lại triệu tập quần thần trưng cầu ý kiến. Các quan trong triều  đều tức giận nói " Vua Đông Hồ thật quá vô lễ, xin đem quân sang đó mà rửa nhục cho quốc gia ". Vua Hung Nô khuyên các quan trong triều rằng :" Để tránh khỏi binh đao với lân bang, sao ta lại tiêc một người đàn bà ? " Thế là vua Hung Nô đem người vợ yêu dâng cho vua Đông Hồ. Đòi gì được nấy nên vua Đông Hồ trở nên kiêu căng lại sai sứ thần sang mà bảo với Hung Nô rằng :" Giữa Hung Nô và nước chúng tôi có cách nhau một vùng đất hoang vu, xin cắt nó về cho Đông Hồ cai quản ! " Vua Hung Nô lại triệu tập quần thần hỏi ý kiến. Có người tâu rằng :" Vùng đất khỉ ho cò gáy đó cắt cho Đông Hồ cũng được, mà không cho cũng chẳng sao ! " Vua Hung Nô bỗng cả giận mà mắng rằng :" Đất đai là căn bản của một quốc gia, dù đất xấu hay tốt thì một tấc ta cũng không bao giờ dâng cho kẻ khác. Ai đem đất đó giao cho Đông Hồ ta sẽ chặt đầu ! Nói xong vua Hung Nô lập tức huy động  đại binh sang tiêu diệt Đông Hồ cho hết họa xâm lấn. Thế mới biết đối với dân tộc nào cũng vậy : Sự kiên nhẫn chỉ có giới hạn , Độc lập dân tộc, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ là cái bất di bất dịch, không thể hy sinh. Người Việt Nam ta từ xưa đến nay đều nghĩ như vậy. Không bao giờ để đất đai, biển trời, hải đảo bị kẻ khác xâm lấn. 

Chủ Nhật, 3 tháng 3, 2013

NGỒI THIỀN GẶP BỤT

     Nửa đêm thức giấc ngồi thiền
Bụt hiện lên hỏi :" có tiền khai mau "
     Thưa bụt con chỉ ăn rau
Lương hưu còm cõi, con đâu có tiền !
     " Thế mà ở các chùa chiền
Khắp nơi ta thấy có tiền... bay bay...
     Hay là ngươi cứ nhón tay
Kiếm vài đồng lẻ ngày ngày mua rau ? "
     Lạy bụt ! con chẳng dám đâu
Thiếu thốn đành chịu, chỉ cầu bình an !

Thứ Bảy, 2 tháng 3, 2013

CHỜ NGƯỜI KHÔN

     Thằng bờm có cái quạt mo
Mà đòi đổi lấy tự do, nhân quyền !
     Dù cho trời đất ngả nghiêng
Chẳng ai khờ dại đi tìm quạt mo
     Tự do chẳng có ai cho
Nhân quyền cũng vậy, đang chờ người khôn
     Chớ lo lắng, đừng bồn chồn
Để không tổn hại linh hồn Việt Nam

Nghe bài hát " Những đồi hoa sim " Nhớ cụ Hữu Loan

     Hoa sim của cụ tím trời
Nên chịu cay đắng một đời vì thơ
     Nhân gian vẫn mãi ngẩn ngơ
Những đồi sim tím bơ vơ cõi người
     Thừa nước mắt, thiếu nụ cười
Cứ hiên ngang, ngược dòng đời mà đi
     Trồng cây, đẽo đá, kéo xe
Đã thôi cầm bút, bỏ nghề văn chương
     Chiều hoang biền biệt thê lương
Cụ không quên chút khói hương cho đời
     Tình người dẫu bạc như vôi
Mà vẫn tím ngát những đồi hoa sim.