Đọc lại bài thơ " Bầm ơi !" của nhà thơ cách mạng Tố Hữu mới hiểu ngày xưa dân tin đảng và đảng yêu dân,
gần dân biết bao ! Dân yêu cán bộ của đảng như yêu con cái của mình, còn cán bộ của đảng coi dân như cha mẹ. Dân lo cho cán bộ, cán bộ lo cho dân để rồi chung sức chung lòng đánh đuổi kẻ thù, dựng xây đất nước. Nhờ sự gắn kết như cá với nước giữa đảng và dân mà dân tộc này đã đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác để dựng nên nước " Việt Nam dân chủ cộng hòa ". Nay thì sao ? đảng đã đứng trên nhân dân và làm cha mẹ dân ? cán bộ đảng đã trở thành quan lại cai trị dân. " Một bộ phận không nhỏ " cán bộ đảng đã thoái hóa biến chất lộng quyền, coi dân như cỏ rác, sống phè phỡn bằng tiền thuế của dân. " Nhóm lợi ích " độc đoán, độc quyền vơ vét của dân tạo ra tình trạng tham nhũng nặng nề, làm mất lòng tin của dân vào đảng, vào chế độ. Ngay cả người lãnh đạo cao nhất của đảng cúng phải than thở rằng " Đảng viên nhan nhản, cộng sản mấy người !" Tiếng gọi " Bầm ơi !" trong thơ Tố Hữu trước đây ít người còn nhớ. Xin được vịnh bài thơ này bằng bài " Bầm ơi ! " mới để phần nào hiểu được tình cảm " Quân với dân như cá với nước hiện nay " với ước mong " Bao giờ cho đến ngày xưa " :
BẦM ƠI !
Tố Hữu ơi ! Tố Hữu ơi !
Vịnh thơ ông lại thấy đời buồn thêm
Bầm ơi ! có rét không bầm ?
Heo heo gió núi lâm thâm mưa phùn
Bầm ra ruộng cấy bầm run
Ngồi xe máy lạnh con run hơn bầm
Con đi đánh chén mười năm
Làm sao mà nhớ đời bầm sáu mươi
Rượu bia con nốc say rồi
Thương gì bầm ở nhà ngồi bới khoai
Con về, mũ áo cân đai
Bầm ngồi vá mảnh áo dài nhuộm thâm
Tiền chùa con cứ du xuân
Bao nhiêu em út quây quần bên con
Bầm ơi ! xin chớ giận hờn
Làm quan con quyết phải bòn tiền dân
Mai này lỡ bước, sa chân
Vào tù con lại nhờ bầm thăm nuôi.