" Người ơi ! Người ở, đừng về "
Dùng dằng, ai nỡ bước đi được nào ?
" Tay tiên nâng chén rượu đào "
Anh chót uống vào nên ngấm men say
Bên cầu tà áo em bay
Gió đem mây tím trải đầy mặt sông
Chia tay là nhớ là mong
Mà sao em nỡ dứt lòng xa tôi
Thế là quan họ đi rồi
Biệt ly có nhắn gửi lời nào đâu
Lơ thơ như nước sông Cầu
Lững lờ chảy mãi, hát câu đưa đò !
( Mấy vần trước ngày hội Lim 2013 )
Thứ Ba, 15 tháng 1, 2013
BỐN MÙA
Mùa xuân em đi bên anh
Lúa chiêm vừa cấy đã xanh thắm rồi
Chiếu chèo trong vắt tiếng cười
Dân làng vào đám rực trời cờ hoa
Hè về trời đất giao hòa
Gió lành từ cánh đồng xa tràn về
Lúa vàng chật cả lối đi
Trăng soi đèn để dân quê thả diều
Trời thu xanh đến là yêu
Mặt hồ tím biếc sóng chiều lăn tăn
Từng đàn cá lội tung tăng
Lá thu rơi dưới ánh trăng vội vàng
Đông tới làng xóm rộn ràng
Gặt mùa nhanh gọn, sớm làm ngô khoai
Mặc cho gió rét mưa bay
Làng tôi, ai cũng mê say làm giàu
Dù ai đi đâu, về đâu
Bốn mùa nhớ mãi sắc màu quê hương.
( Mấy vần tặng các cụ hội thơ làng Giàu, Từ Sơn, Bắc Ninh )
Lúa chiêm vừa cấy đã xanh thắm rồi
Chiếu chèo trong vắt tiếng cười
Dân làng vào đám rực trời cờ hoa
Hè về trời đất giao hòa
Gió lành từ cánh đồng xa tràn về
Lúa vàng chật cả lối đi
Trăng soi đèn để dân quê thả diều
Trời thu xanh đến là yêu
Mặt hồ tím biếc sóng chiều lăn tăn
Từng đàn cá lội tung tăng
Lá thu rơi dưới ánh trăng vội vàng
Đông tới làng xóm rộn ràng
Gặt mùa nhanh gọn, sớm làm ngô khoai
Mặc cho gió rét mưa bay
Làng tôi, ai cũng mê say làm giàu
Dù ai đi đâu, về đâu
Bốn mùa nhớ mãi sắc màu quê hương.
( Mấy vần tặng các cụ hội thơ làng Giàu, Từ Sơn, Bắc Ninh )
Chủ Nhật, 6 tháng 1, 2013
TĂNG LƯƠNG
Nghe đâu sắp được tăng lương
Hoan hô nhà nước vẫn thương dân nghèo
Làm công thân phận bọt bèo
Lại thêm có chút tiền tiêu vài ngày
Chỉ lo giá ở trên mây
Lương bò dưới đất với tay kêu trời
Cuộc sống vẫn cứ chơi vơi
Giá lương - lương giá chưa thôi diễn trò
Thị trường múa tít thò lò
An sinh xã hội bao giờ mới ngon
Lương chồng, lương vợ, lương con
Đi ba buổi chợ chỉ còn lương tâm
Lương tâm đem chặt ra hầm
Trộn rau muống luộc khen thầm là ngon.
Hoan hô nhà nước vẫn thương dân nghèo
Làm công thân phận bọt bèo
Lại thêm có chút tiền tiêu vài ngày
Chỉ lo giá ở trên mây
Lương bò dưới đất với tay kêu trời
Cuộc sống vẫn cứ chơi vơi
Giá lương - lương giá chưa thôi diễn trò
Thị trường múa tít thò lò
An sinh xã hội bao giờ mới ngon
Lương chồng, lương vợ, lương con
Đi ba buổi chợ chỉ còn lương tâm
Lương tâm đem chặt ra hầm
Trộn rau muống luộc khen thầm là ngon.
Thứ Sáu, 4 tháng 1, 2013
NGƯỜI VIỆT HÈN KÉM
Nói người Việt hèn kém có thể bị đánh giá là nhận thức sai lầm, là lời nói ngộ nhận và mang tính phản động. Dân tộc hèn kém thì làm sao có thể ba lần đánh tan quân Nguyên - Mông từng làm nhiều nước khiếp sợ trước gót giày xâm lăng của chúng ? Dân tộc hèn kém thì làm sao có thể đánh bại ba đế quốc to là Nhật, Pháp và Mỹ ? Dân tộc hèn kém thì làm sao có một thời ra ngõ gặp anh hùng ? Nhưng nhìn đi thì cũng phải ngó lại, nếu chúng ta không hèn kém tại sao lại bị giặc Tàu đô hộ 1000 năm và giặc Pháp đô hộ 80 năm? Không hèn kém tại sao chúng ta luôn phải lo lắng và triều cống phương Bắc ? Không hèn kém tại sao chúng ta luôn bị xếp vào hàng các nước nhược tiểu mà chưa bao giờ được đứng trong hàng ngũ các nước giàu mạnh, dân chủ, văn minh ? Có lẽ do chúng ta luôn nghèo khó. Chúng ta luôn là dân tộc nổi tiếng chống xâm lược vì luôn bị bắt nạt. Nhưng chúng ta không biết cách phát triển kinh tế xã hội và chậm tiếp thu văn minh nhân loại. Chúng ta đánh nhau giỏi nhưng kiếm ăn tồi. Nghèo khó liên miên nên chúng ta kém và hèn theo đúng nghĩa của những kẻ lúc nào cũng chỉ nghĩ đến miếng cơm , manh áo. Điều đó làm chúng ta cạn nghĩ và chưa bao giờ thoát khỏi sự kiềm chế của tư duy phong kiến cổ hủ, nó làm cho dân tộc luôn thiển sận và đau khổ. suy cho cùng chúng ta đang tự kìm hãm nếu không nhận ra nhược điểm của bản thân mình. Chúng ta vốn có năng lực sinh tồn mạnh mẽ nên đễ thích nghi và khó khăn nào cũng có thể vượt qua. Nhưng mỗi khi chúng ta làm được một vài việc nào đó để thoát hoàn cảnh khó khăn thì lại sớm thỏa mãn và rất hay ngồi lâu để nhấm nháp thành tựu rồi tự sướng với mình, vênh váo với người khác. Cho nên chúng ta không có nhiều thành công lớn lao, mang tính liên tục, đảm bảo cho dân tộc có được thành quả lâu bền. Mặc dầu tầng lớp lãnh đạo của chúng ta luôn kêu gọi " Đoàn kết - đoàn kết- đại đoàn kết " nhưng chúng ta lại là những kẻ thiếu đồng lòng nhất thế giới trong công cuộc cải tạo, xây dựng và gìn giữ non sông. Một người việt là một người thông thái. Hai người viêt là hai kẻ bình thường. Nhiều người Việt là một lũ đần độn. Sao thế nhỉ ? Có lẽ do chúng ta nông cạn trong suy nghĩ, luôn thiếu kiến thức nhưng lúc nào cũng vỗ ngực mình biết hơn cả, chẳng cần nghe ai. Trí khôn của chúng ta luôn thua kém mọi người nên luôn lấy cái khôn vặt làm cơ sở cho tư duy, lúc nào cũng tự cho mình khôn ngoan hơn người khác. Người việt có thói quen nhẹ về lý, nặng về tình nên trực giác thường nóng lạnh, tình cảm khó lường, vồn vã thiết tha đấy mà căm giận cáu xé nhau cũng ngay đấy, yêu nhau lắm rồi cắn nhau đau, không biết cách sử lý khi va chạm quyền lợi. Chúng ta thường ưa danh vọng hão lại không thích sống bằng kỷ luật tự giác mà chỉ ưa thể chế do bề trên có quyền lực đưa xuống. Chúng ta có thói quen áp đặt luật lệ cho người khác còn mình lại muốn tự do. Chúng ta không thích tự mình cố gắng mà thích lệ thuộc, dựa dẫm vào người khác. Tư duy làm chủ bản thân của dân tộc bị xóa nhòa, tạo đất sống cho những tư tưởng, những chủ nghĩa ở những xứ sở xa lạ thâm nhập làm phân tán tư tưởng dân tộc, gây ra khủng hoảng đường hướng, khủng hoảng niềm tin. Chúng ta thiếu can đảm khi đối mặt với cường quyền và thiếu đạo đức khi chỉ biết thu vén cho mình mà không dám nói thẳng nói thật lại đồng lõa với sự giả dối. Chúng ta đặt lợi ích của cá nhân, dòng họ, lợi ích nhóm lên trên lợi ích của trăm họ. Nhiều người trong số chúng ta bi quan và thiếu hy vọng vào bộ máy điều hành đất nước nhưng không dám đấu tranh mà chỉ âm thầm than thở.
Chúng ta không muốn mãi là một dân tộc hèn kém. Các ông lãnh đạo chúng ta cũng đang loay hoay tìm cách làm cho đất nước thoát ra khỏi hèn kém. Nhưng cả quan và dân đều chưa nhận ra mình là những kẻ phải chịu trách nhiệm về sự hèn kém của dân tộc. Người nọ đổ lỗi cho người kia. Toàn dân, toàn đảng hãy nhận rõ sự hèn kém của mình để làm cuộc cách mạng tư tưởng và hành động của mình trước khi làm cuộc cách mạng đưa dân tộc này thoát khỏi hèn kém. Hãy dũng cảm nói thật, làm thật, không tự sướng, không lừa dối che đậy, dám chỉ ra và thừa nhận sai lầm mà không bi quan, không than thân trách phận, không chán nản hay phá bĩnh. Khi chúng ta nhìn rõ mình để rũ bỏ các nhược điểm nêu trên, chúng ta sẽ không còn là dân tộc hèn kém./.
Thứ Tư, 2 tháng 1, 2013
CHẲNG CÓ CÁI GÌ MUÔN NĂM
Chẳng có cái gì muôn năm
Thế mà vẫn cứ tưởng nhầm tung hô
Rõ là một lũ ngây ngô
Cái muôn năm ấy bây giờ ở đâu ?
Trải qua một cuộc bể dâu
Có ai biết được đời sau thế nào
Chúa trời ngồi tít trên cao
Phật không nhìn thấy lẫn vào hư vô
Con người đầu óc xô bồ
Nghĩ ra lắm chuyện dựng cờ giết nhau
Vĩ nhân kẻ trước người sau
Chơi trò xúi giục cho đau nỗi đời
Bao nhiêu " chân lý " dở hơi
Báy nhiêu máu chảy đầu rơi hãi hùng
Nhân gian thành cõi mông lung
Con người tham vọng là không bến bờ
Chủ thuyết là thứ giả vờ
Là ảo tưởng, là giấc mơ không thành
Muôn năm là cái chẳng lành
Muôn năm là cái háo danh thôi mà !
Thế mà vẫn cứ tưởng nhầm tung hô
Rõ là một lũ ngây ngô
Cái muôn năm ấy bây giờ ở đâu ?
Trải qua một cuộc bể dâu
Có ai biết được đời sau thế nào
Chúa trời ngồi tít trên cao
Phật không nhìn thấy lẫn vào hư vô
Con người đầu óc xô bồ
Nghĩ ra lắm chuyện dựng cờ giết nhau
Vĩ nhân kẻ trước người sau
Chơi trò xúi giục cho đau nỗi đời
Bao nhiêu " chân lý " dở hơi
Báy nhiêu máu chảy đầu rơi hãi hùng
Nhân gian thành cõi mông lung
Con người tham vọng là không bến bờ
Chủ thuyết là thứ giả vờ
Là ảo tưởng, là giấc mơ không thành
Muôn năm là cái chẳng lành
Muôn năm là cái háo danh thôi mà !
Thứ Ba, 1 tháng 1, 2013
VÔ THƯỜNG
Khi còn sống, giàu sang không kể xiết
Lúc chết rồi, có mang được gì đâu !
Tiền bạc nhiều cho người sống chia nhau
Bạn quấn vào mình chỉ vài vuông vải trắng
Dẫu có vác trăm vòng hoa đến tặng
Mắt nhắm nghiền, đâu thấy sắc màu tươi
Khi ván thiên đã đóng sập xuống rồi
Trong sáu tấm không gian mờ mịt tối
Bạn nằm đó chân ruỗi dài nhàn rỗi
Có nghe gì kèn thổi tò tí te
Lời kêu than và tiếng khóc não nề
Bạn để mặc trần gian nghe hộ cả
Nằm lặng lẽ giữa đám người ốn ã
Lo khói hương và vất vả dọn mâm
Rượu thịt nhiều mà bạn chẳng buồn ăn
Để giành cả cho những người còn sống
Là hết vênh vang, là thôi ước vọng
Xem đời người như chiếc bóng câu qua
Vất vưởng, chập chờn, vào đó lại đi ra
Ai cũng bảo trần gian là quán trọ
Thân phận con người không bằng ngọn cỏ
Cỏ yếu mềm với kiếp sống nhỏ nhoi
Người nằm xuống rồi tan đi dưới mộ
Cỏ vẫn xanh ngan ngát tận chân trời.
Lúc chết rồi, có mang được gì đâu !
Tiền bạc nhiều cho người sống chia nhau
Bạn quấn vào mình chỉ vài vuông vải trắng
Dẫu có vác trăm vòng hoa đến tặng
Mắt nhắm nghiền, đâu thấy sắc màu tươi
Khi ván thiên đã đóng sập xuống rồi
Trong sáu tấm không gian mờ mịt tối
Bạn nằm đó chân ruỗi dài nhàn rỗi
Có nghe gì kèn thổi tò tí te
Lời kêu than và tiếng khóc não nề
Bạn để mặc trần gian nghe hộ cả
Nằm lặng lẽ giữa đám người ốn ã
Lo khói hương và vất vả dọn mâm
Rượu thịt nhiều mà bạn chẳng buồn ăn
Để giành cả cho những người còn sống
Là hết vênh vang, là thôi ước vọng
Xem đời người như chiếc bóng câu qua
Vất vưởng, chập chờn, vào đó lại đi ra
Ai cũng bảo trần gian là quán trọ
Thân phận con người không bằng ngọn cỏ
Cỏ yếu mềm với kiếp sống nhỏ nhoi
Người nằm xuống rồi tan đi dưới mộ
Cỏ vẫn xanh ngan ngát tận chân trời.
Thứ Tư, 26 tháng 12, 2012
VÔ ĐỀ
Tớ sinh ra ở trên đời
Tài ba không có nên trời chẳng ghen
Tâm hồn đỡ phải đánh phèn
Mặc cho thiên hạ bon chen xoay vần
Nhìn mình cuộc sống cù lần
Nhìn đời chỉ thấy nhân dân đau buồn
Không thích cúi, chẳng biết luồn
Niềm tin chủ nghĩa đã chôn mất rồi
Non sông dở khóc dở cười
Kinh tế ảm đạm, con người vô tâm
Bên ngoài lũ giặc ngoại xâm
Lăm le gặm nhấm từng phần biển khơi
Nguy cơ mất đất mất trời
Con dân nước Việt vẫn cười như không
Tài ba không có nên trời chẳng ghen
Tâm hồn đỡ phải đánh phèn
Mặc cho thiên hạ bon chen xoay vần
Nhìn mình cuộc sống cù lần
Nhìn đời chỉ thấy nhân dân đau buồn
Không thích cúi, chẳng biết luồn
Niềm tin chủ nghĩa đã chôn mất rồi
Non sông dở khóc dở cười
Kinh tế ảm đạm, con người vô tâm
Bên ngoài lũ giặc ngoại xâm
Lăm le gặm nhấm từng phần biển khơi
Nguy cơ mất đất mất trời
Con dân nước Việt vẫn cười như không
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)