Trời làm mưa nắng, chuyện thường
Nghĩ đời giông gió mà thương thân mình
Muốn cho cuộc sống thanh bình
Đừng leo lên mạng, thần kinh đỡ sầu
Lên mạng là thấy đau đầu
Thông tin nhiễu loạn biết đâu mà lần
Cả đời làm phận thằng dân
Càng nhìn thế sự càng đần thêm ra
Trăm năm trong cõi nước nhà
Quan đần dân khổ biết mà kêu ai
Đất nước đã hết người tài
Thôi đành ngậm miệng tính bài kiếm ăn
Gió mưa kiếp sống nhọc nhằn
Cam chịu, uất ức là thằng dân đen
Ngày nào giông bão nổi lên
Dân đen hãy đứng mà xem thuyến chìm !
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét