Đất nước tôi
Vạn nỗi thương đau
Ngồi nghe ở đâu
Dân chúng cũng hỏi nhau
Hàng ngày ăn gì khỏi chết ?
Từ vua quan đến dân đen đều biết
Chất tăng trọng ngấm trong từng miếng thịt
Lợn, gà, tôm ,cá thấm đậm thuốc kháng sinh
Người trồng rau chỉ biết lợi cho mình
Thuốc trừ sâu vạn bình mang phun bừa mứa
Hoa quả quanh năm bán đầy ngoài chợ
Biên giới cho qua vạn mớ hàng Tàu
Người Việt nhập về để bán cho nhau
Những mầm họa làm giống nòi hủy diệt
Dân nước tôi
Một lũ dở hơi
Chỉ biết kêu trời
Ăn gì để sống ?
Đất nước tôi
Bốn mùa hoa trái xanh tươi
Vườn ruộng phì nhiêu, sông dài biển rộng
Không biết lấy gì cho vào họng
Lại buồn đau, mòn mỏi, chết vì ăn ?
Các người ở đâu, hỡi những kẻ chăn dân ?
Để nòi giống chết dần trong độc hại
Thôi chém gió và thôi đừng mê mải
Tìm phù hoa ở những phía trời xa
Mở mắt to mà nhìn cảnh nước nhà
Vì ăn uống dân ta ra nghĩa địa !
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét