Thu về ngắm lá vàng rơi
Bỗng giật mình thấy mảnh trời chao nghiêng
Nắng thu đổ lửa bên thềm
Gió thu trốn mất, im lìm trời cao
Nhìn thu lòng dạ cồn cào
Hình như thu chết từ bao lâu rồi
Thân già, sắp trọn kiếp người
Mà sao không thể mỉm cười với thu !
Hu ! Hu ! Hu !
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét