Chủ Nhật, 24 tháng 5, 2015

BẤT BÌNH

Bỗng dưng dở dại dở điên
Lại đem thế sự tâu lên cửa trời
Trần gian sắp loạn mất rồi
Bon chen lẫn lộn cả người với ma
Đất không thuận, nhân chẳng hòa
Trắng đen, thật giả, chính tà biết đâu !

Vừa nghe trời đã lầu bầu
Nhà ngươi không hiểu nỗi đau nhân tình
Bây giờ muôn sự bất bình
Thử đưa ra chốn pháp đình mà xem
Ở đấy, trời cũng phải tiền
Nếu không, trời hóa bóng đêm mịt mù
Nhà ngươi ngu quá là ngu
Việc đời qua lỗ đồng xu mà bàn
Thế nên mới có dân oan
Thế nên mới có lũ quan béo mầm
Người ngay, đích thị là hâm
Đứa gian mới đúng là tầm vương gia...

Muốn không tan cửa, nát nhà
Ngươi cần vi quý dĩ hòa là hơn
Nhìn đời.... trời cũng hoảng hồn
Định cầm bút viết lá đơn.....về vườn !

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét