Thứ Bảy, 5 tháng 7, 2014

BÀY TỎ VỚI ÔNG TRỜI

Về hưu thoắt đã mười năm
Đò chiều lạc bến cam tâm đợi chìm
Mịt mù tăm cá, bóng chim
Người xưa, cảnh cũ biết tìm nơi nao ?
Đêm nằm ngửa mặt đếm sao
Hỏi trời rằng đến lúc nào con đi
Trời rằng :" Sốt ruột làm chi
Sinh có hạn, tử bất kỳ biết đâu !
Người ta mong được sống lâu
Sao ngươi lại muốn được mau về trời ? "
Thưa rằng con đã chán đời
Thế gian rặt một lũ người tham lam
Giành nhau ghế, tranh nhau ăn
Bắn, giết, cướp, hiếp lan tràn khắp nơi
Vĩ nhân nửa chuột, nửa dơi
Bao nhiêu chủ thuyết đi đời nhà ma
Chỉ thấy máu, không có hoa
Nên đời toàn cảnh can qua, bão bùng
Trời cao xa đến vô cùng
Chắc không hiểu hết nỗi lòng thế nhân

Vậy nên con mới bần thần
Xin trời cho được yên thân chầu Trời !

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét