Sống thì lo cái ăn, cái mặc, cái nhà cái cửa, cái xe cái cộ. Chết rồi thì lo cái quái gì nữa ! Ấy thế mà vẫn lo vẩn lo vơ vì sợ không có chỗ để nắm xương tàn. Bởi vậy thấy thiên hạ xô nhau đi mua đất chôn thây ầm ầm mình cũng thấy bứt rứt. Mình già rồi còn gì ! đầu bảy đến nơi rồi, cái tuổi tri thiên mệnh biết đi ở ngày nào. Không khéo chết đi lại để họa cho con cháu vì mình không có tiền mua trước chỗ chôn. Nghe nói mua trước một chỗ để nằm dưới đất mà mất những mấy chục triệu, bằng tiền lương đi làm cả năm của một viên chức bậc trung. Lương hưu mỗi tháng vài triệu, ăn còn chả đủ làm sao mua được một chỗ nằm ở nghĩa địa ? Thật là già yếu muốn chết cũng khó, nếu không có tiền chết cũng chả dễ tẹo nào.Kẻ đang sống chen chúc, đấm đá, tranh giành vật lộn đã đành, người chết cũng không thoát khỏi sự cạnh tranh của cơ chế thị trường. Thị trường bãi tha ma không biết hình thành từ bao giờ nhưng nó có thật, mà thị trường này cũng sôi động lắt léo và cạnh tranh kinh khủng . Ai già rồi mà không có tiền xin khoan hẵng chết hoặc nếu phải chết xin đừng mua mộ kẻo tốn kém cho con cháu lắm. Riêng tôi, tôi không muốn mua mộ vì khi chết rồi thân xác có nghĩa lý gì đâu, cát bụi lại trở về với cát bụi thôi ! Một nắm tro tàn rắc ra ngoài sông chắc là mát mẻ lại nhanh siêu thoát và như thế sẽ làm hạ nhiệt cái thị trường sặc mùi ăn thịt xác chết kia. Hung táng hay hỏa táng thì cũng như nhau thôi. Linh hồn lên trời còn thân xác biến mất thì có gì phải lăn tăn ? Mà người chết rồi đâu có lăn tăn? Chỉ có đám người còn sống vì nhiều lý do ( quan niệm đạo đức, văn hóa lỗi thời, mê tín dị đoan, cầu phúc cầu lợi, thói đua chen chơi trội...và cả ý đồ kiếm ăn nữa.) bày đặt không biết bao nhiêu chuyện phiền hà. Hỡi những người đã đến tuổi " Cổ lai hy " hãy cùng tôi làm mấy vần di chúc cho con cháu để chúng khỏi phải vất vả khi chúng ta nằm xuống:
Chắc là bố sắp quy tiên
Vì đã đến tuổi phải lên chầu trời
Mặc dù vẫn ăn, vẫn cười
Nhưng mà số mệnh con người biết đâu
Nghe này bố dặn mấy câu
Khi bố nhắm mắt bảo nhau mà làm
Mua ngay cỗ ván làng nhàng
Khiêng bố vào đấy lên đàng đi thiêu
Tiền các con chẳng có nhiều
Ma chay qua quýt, đừng tiêu phí bừa
Phúng viếng chớ mất thời giờ
Bố không chức tước đừng mơ có tiền
Người chết là tới cõi tiên
Chớ lo mồ mả khó thêm người trần
Đem lọ tro rắc một lần
Xuống sông mát mẻ ở gần Phà Đen
Linh hồn bố sẽ bay lên
Nhìn xuống hạ giới thân quen hàng ngày
Ai rồi cũng đến bước này
Tây thiên cực lạc từ đây ngậm cười !
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét