Xuân về mà rét tái tê
Tết đến hàng họ đắt ghê cả người
Lương tăng một giá tăng mười
Công nhân thấm thía cuộc đời cần lao
Mở cửa là gió ùa vào
Đem theo cái lạnh xôn xao dân tình
Lộc xuân vừa nhú trên cành
Gặp ngay băng giá màu xanh đâu còn
Thôi ! Làm một chén rượu con
Cho đỡ tủi hổ cái hồn ngày xuân.
Chẳng thấy hương nồng của gió xuân
Ngoài kia mưa lạnh rắc đầy sân
Bạn hữu mải mê đi tìm tết
Còn ta ngồi tập tọe gieo vần
Có lẽ giàu sang chưa đến vận
Tuổi già lại trói chặt đôi chân
Nên nỗi xuân về ngơ ngác lắm
Rùng mình trong cái rét mùa xuân.
Xuân nhâm thìn đã đến rồi
Chúc cho nước Việt người người thương nhau
Trải qua mấy cuộc bể dâu
Bây giờ mới ngấm nỗi đau nhân tình
Dựng xây đất nước thanh bình
Mà sao cuộc sống lình sình chưa yên
Làm quan chỉ biết có tiền
Làm dân chỉ biết lặng im cúi đầu
Sĩ phu luồn lách cửa sau
Cầu an trục lợi để mau có quyền
Non sông đang thiếu người hiền
Bão giông đe dọa con thuyền nhân sinh
Xin đừng ai sống một mình
Vì tiền quên cả màu xanh cây đời
Chắp tay lạy phật trên trời
Cho dân nước Việt người người thương nhau./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét